Sign up

Nữ hiệp quán 80 đại chiến: Bắt lấy… ku Công

Sau vụ đại chiến Hoàng Minh Huệ kết khúc, nàng theo anh Sơn về thủ đô, bà con quán 80 được bình yên một thời gian. Một ngày đẹp trời, chị “Hoa hậu” BTP dẫn Ku Công ra mắt anh em quán 80. Mới, lạ… ku Công cười bẽn lẽn. Thoạt nhìn, Ku Công rất hiền, hiền cho đến tận ngày… người ta bắt đầu thấy chị em quán 80 xảy ra “chiến tranh lạnh”. 

Một cuộc đại chiến nữa ở quán 80 bắt đầu nhưng lần này là “cuộc chơi” của các nữ hiệp!

DSC_0818 (Copy).jpg

Hai trong số những đàn chị thân thiết của ku Công

          Ku Công vào Bình Định hơn một tuần. Sáng hôm đó mọi người đến quán 80 như thường lệ nhưng bất ngờ là chị “Hoa hậu” BTP đến thật sớm. Hai gò má nhô ra căng đầy sức sống của chị bỗng đỏ hừng hực, khóe mắt ương ước. Chị ngồi trầm tư nghĩ ngợi, rồi thỉnh thoảng ưỡng ngực kênh kiệu với vài thằng láo cá trêu chọc mình. Bất ngờ, “Hoa hậu” BTP rút điện thoại ra gọi và quát tháo “Chị… chị… cái gì? Hôm qua mi đi chơi mà bảo với tao là đi làm nhé!... Không nói gì cả…”. Rồi Hoa hậu tắt máy cái rụp, gương mặt đùng đùng nổi giận. Bốn bề không khí lạnh như tờ.

          Chưa đây 5 phút sau, ku Công có mặt tại quán 80. Khổ thân cho cậu, gương mặt hớt hơ hớt hải, đầu tóc rối bơi… Chắc phải một phen chạy xe máy thục mạng. Chưa kịp ngồi xuống ghế, ku Công cất lời:

          - Chị. Hôm qua em…

          - Mi đó nghe chưa! Hôm qua đi chơi mà mi nói với tao là đi làm. Đừng nói gì cả. Tao không thèm nghe mi nữa mô.

          - Dạ. Em đi làm thiệt mà. Hôm qua em đi làm với… chị Thủy, chị Duyên nhưng không có chuyện gì em mới đi theo chị Duyên vào báo TN chơi mà.

          - Sao mi nói đi làm? Mi mới vào đời mà láo vừa vừa thôi nhé…

          Bất chấp ku Công thanh minh, chị “Hoa hậu” BTP mặc kệ và quay sang nói chuyện với những người khác trong bàn. Bức bí, ku Công vồ lấy điếu thuộc ngựa trên bàn đưa vào miệng, hai tay run bần bật châm lửa. Rít được vài hơi, thấy chị “Hoa hậu” BTP quay sang, ku Công hoảng hốt dúi điều thuốc vào đùi chị Thủy TTXBĐ để giấu. Nhưng cu cậu vẫn không qua mắt được chị “Hoa hậu” BTP và bị mắng te tua “Mi cái tốt như tao không học, đi học ba cái tật xấu của ông này, anh nọ”. Ku Công cười gượng, gương mặt tím tái… Ngồi trong quán chưa đầy 10 phút, ku Công đứng dậy xin phép mọi người đi làm tin thi tuyển sinh. Thì ra cu cậu rất vội, nhưng sợ làm  chị giận nên phải liều mình đến quán 80!

DSC_0826 (Copy).jpg

Chị Duyên, chị Thủy của ku Công

          Thêm một buổi sáng nữa ở quán 80. Ku Công đến ngồi trầm tư thật sớm nhưng chị “Hoa hậu” BTP không có mặt. Một đàn anh bảo với ku Công: “Khổ lắm chú ạ! Đời lái máy bay có mấy ai trọn vẹn. Ban đầu ngày nào chị “Hoa hậu” BTP cũng sẽ điện cho chú, rủ chú đi làm, rủ chú đi ăn… Đi đâu cũng có chị, có em. Rồi sẽ một ngày chị trở chứng, tắt điện thoại và không gọi cho chú nữa. Chú sẽ đến quán 80 ngồi mà lòng như lửa đốt, cứ nghĩ ngợi lung tung những điều như: chị bây giờ đang ở đâu, đang đi cùng ai hay chị đang có mệnh hệ nào…Và rồi những lúc chú đi làm với các anh, chú sẽ thấy người ta tán tỉnh chị của chú. Phận đàn em, chú đứng nhìn mà lòng nghẹn ngào. Chị có hiểu cho chú không hay chị lã lơi đùa vui với họ? Rồi có người nói với chú rằng đêm qua chị đi chơi cùng ai đó… Ôi thôi, trăm ngàn cay đắng…”. Ku Công chỉ dạ, em biết, em hiểu và rồi ku Công lại đốt thuốc ngựa, lại phì phèo… Lời đàn anh nói cấm có sai, ku Công liên tục nhìn thấy người ta tán tỉnh chị “Hoa hậu” BTP hay nghe nói về những người yêu của chị…

          Nhưng tính ra ku Công cũng là một “nhân vật” lạ trên đời. Bất kỳ em gái nào mà cu cậu thích thì sẽ gọi người ta bằng “chị”. Nào những chị Hương, chị Thu, chị Thủy, chị Duyên… và một người nhỏ tuổi hơn cậu rất nhiều thì không thể gọi bằng chị, nhưng cu cậu vẫn thích, vậy là ku Công gọi người ta bằng bạn Dịu! Cũng vì được làm “Chị” của ku Công mà các chị xảy ra “chiến tranh lạnh” và ai cũng sẵn sàng vũ khí để tấn công.

          Từ ngày có ku Công, em Thủy TTXBD quên mất anh Sơn TTTT, anh Toàn Love cũng bị bỏ rơi bở rớt đâu ngoài đường. Em Thủy chỉ thích đi cùng “em Công” và chỉ thích gọi tên em Công, em Công, em Công… đến cả vạn lần. Nhanh chân nhất đám, Thủy TTXBD liên tục rủ ku Công đi công tác, hết rừng sâu đến biển xa. Cuối cùng, Thủy TTXBD cũng được đáp đền, ku Công đi cùng với cô lên Vĩnh Sơn, nơi được mệnh danh là Đà Lạt của Bình Định, vài ngày…

DSC_0805 (Copy).jpg

Tán chuyện ku Công

          Báo BĐ bỗng xuất hiện tác giả Công-Dịu! Dịu cũng rủ mỗi một ku Công đi công tác mà thôi. Khỏi phải nói, Thắng, người yêu em Dịu, tức lồng lộn lên. Được sự cho phép của mọi người, Thắng triệu tập anh em đến quán rượu nóng để quyết “ba mặt một lời”, hai năm thì phải rõ mười. Tại buổi nhậu này, một đàn anh nói toạt ra: “Chú Công biết tại sao có buổi nhậu hôm nay không? Chú mới vào sau nên chưa biết luật lệ! Em Dịu đã được chú Thắng đăng ký nhãn hiệu từ trước và đã được anh em quán 80 công nhận bão hộ. Còn chú, tuy chú chưa lên tiếng nhưng chị “Hoa hậu” BTP của chú đã đăng ký bảo hộ chú rồi! Chú coi chừng vi phạm nhãn hiệu Dịu - Thắng mà còn đắc tội với chị của chú thì khổ”. Buổi nhậu hôm ấy, mấy lần Thắng định ra tay nhưng bị đàn anh can ngăn “cao thủ thì nên động tay không động khẩu”. Ku Công thì liên tục mồi thuốc phì phèo. Không nể nang bà chị, ku Công miệng ngậm thuốc, hai tay cầm chai rót rượu…

          Khổ thân chị “Hoa hậu” BTP! Bây giờ dẫu ku Công có chia thành 5 phần tươi đỏ thì chị cũng chỉ một phần không hơn không kém. Nhưng vì đã trót, lỡ…. ku Công. Hai chị em ở cũng dãy nhà trọ, dù sao thì cũng “tối lửa tắt đen” có nhau. Lại là học sinh cùng trường, cùng quân khu IV vào, được người ta gửi gắm… đủ điều thuận lợi nhưng khổ cho chị là ku Công đã có quá nhiều chị, nhiều mẹ dạy bảo rồi. Đã mang tiếng “hái hoa màu non” nhưng bây giờ chị mới hiểu hoa màu non dễ gặm nhưng đắng miệng, đắng lòng! Và đâu phải một mình chị “thích hoa màu non”, đời còn lắm đứa dài tay!

DSC_0819 (Copy).jpg

Các em cứ tranh nhưng phải biết ai đang "nắm cương" ku Công!

          Bài học mà đàn anh dạy về chuyện các chị tắt điện thoại được ku Công ứng dụng triệt để. Khi “chị” chưa kịp áp dụng thì ku Công đã tắt điện thoại, trốn biệt mấy ngày, chị sốt sắng đi tìm. Ku Công cũng chẳng ngần ngại khi hút thuốc, đi công tác với ai tùy thích! Khi con ong đã tỏ đường đi lối về…

Lưu ý: Ảnh chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

 


Chuyện vui “tưởng tượng như voi tưởng”!

Vào Quy Nhơn, mình ở cùng nhà với một người anh tên Anh, anh là con ông bác (nhà anh ở tận Sa Đéc), nhở hơn mình gần 10 tuổi. Cũng xa nhà như nhau, chưa vợ như nhau nhưng ông anh này làm nghề sửa xe máy, ăn cơm ở tiệm.

Mình ăn cơm với một bà chị con ông bác khác. Chồng làm tận Đồng Nai, hai con học ở TP HCM nên có mình ăn cơm cùng chị cũng vui.

Chị có ông hàng xóm tên Hoài khá vui tính nhưng nhỏ hơn chị vài tuổi. Vợ anh Hoài đi lao động nước ngoài, anh ở nhà chăm sóc hai cô con gái nên cũng cực rảnh, rảnh hơn cả mình.

Cách đây mấy ngày, đang ăn tối thì mình nói với chị “Chị và anh Hoài kết hôn với nhau thì hay biết mấy”. Bà chị trừng mắt nhìn mình. Mình phân bua thế này: “Nếu chị kết hôn với anh Hoài thì chị sẽ thành mẹ kế của các con anh Hoài. Khi đó, chị tác động để anh Hoài gã con gái lớn cho em… Vì ba má em ở xa, chị đại diện cho ba má em đi hỏi vợ cho em. Vậy là cùng lúc chị đại diện cho cả nhà trai nhà gái rồi nhé, y chang kiểu tay này ký tay kia đóng dấu vậy! Mà chuyện cưới xin cũng dễ vì lễ lộc gì cũng hai vợ chồng chị (chị và anh Hoài) bàn với nhau! Khi bọn em làm lễ đám cưới thì lúc sau khi “nhất bái thiên địa” đến “nhị bái cao đường” thì hai bên cao đường cũng có chị và anh Hoài (mình ghét học theo Tàu nhưng thấy phim chưởng của nó hay làm thế nên nói vậy cho vui chứ đừng hòng mà đám cưới thật sẽ diễn ra như thế). Chị có thấy sướng không?”.

Bà chị há hốc, bảo: “Thằng quỷ nhỏ! Mày chỉ giỏi tưởng tượng ba cái tầm bậy tầm bạ”.

Mình tiếp tục kể: “Sau khi làm con rể anh Hoài, với tư cách là anh cả chị hai, vợ chồng em sẽ tác động, tác hợp cho anh Anh và con bé út nhà anh Hoài. Vậy là mía ngon bứng cả cụm. Toàn trong nhà nên chắc vui lắm…”

- Thằng em lấy con chị, thằng anh lấy con em… vậy chúng mày xưng hô thế nào? Rồi còn tao, chúng mày gọi tao bằng chị hay bằng má, bằng dì? Mày. Đúng là hết chuyện để nghĩ! – bà chị mình cười cười phản đối.

- Chuyện hai anh em ruột lấy hai chị em ruột thì nhà bác 2 đã có tiền lệ rồi. Chị 4 con bác 2 lấy người anh 2, còn chị 13 lấy anh thứ 8 đấy thôi. Chị nên hình dung thế này, khi chị và anh Hoài đồng ý gả con gái út cho anh Anh thì em – với tư cách là em nhưng lớn tuổi hơn, sống gần anh Anh nhất – sẽ là người đi hỏi vợ cho anh ấy. Vậy là vợ chồng em đến gặp chị và anh Hoài để bàn chuyện cưới xin cho anh Anh. Khi đó con rể đại diện làm suôi gia với bố vợ, em con nhà chú đại diện làm suôi gia với chị con nhà bác, con gái đi bàn chuyện làm suôi gia với cha và mẹ kế… Chị thấy rối rắm nhưng hấp dẫn không? Nhưng không có ai trong chúng ta phạm pháp và phạm đạo đức cả, đúng là độc đáo. Rồi khi vợ chồng anh Anh lại “bái cao đường” thì cũng bái 4 người nhà chúng ta mà thôi.

Khi đó bà chị mình cười một phen đã đời. Mấy hôm sau ngồi lai rai với anh Hoài, mình lại đem chuyện này ra kể với anh ta, ôi thôi thì anh ta cười…Nhiều bạn sẽ quan tâm rồi anh Hoài có nhận mình làm con rể không chứ gì? Anh ta nhận ngay. Nhưng con gái lớn anh ta thì mới học lớp 12, con gái nhỏ học lớp 7. “Nho còn…xanh quá”. Vậy là mình đã có 4 người ở Bình Định nhận làm con rể, 3 người làm nhà báo, anh Hoài làm “nhà rảnh”. Dù có anh có con gái đang tuổi cập kê, có anh con gái đã lấy chồng, anh thì con còn nhỏ… nhưng đều nhận mình làm rể vì “nhận nó để rủ nhau đi nhậu cho vui!”.

 

          Bây giờ bà chị sắp vào Đồng Nai định cư theo chồng rồi. “Kiếp cơm bụi” sắp bắt đầu với mình chăng?

 


Em gầy như Thủy trong TTX!

Ngày 21-6, sau một chậu nhậu nhậu ra trò, anh em rủ nhau đi hát. Khi say con người ta ai cũng muốn nói thực nên anh em quyết định để mọi người được tự do bày tỏ quan điểm, ước mơ của mình. Sẽ là một chuyện thường như mọi ngày nếu em Thủy TTX Bình Định không nói lên ước mơ của mình. Hoanhon2000 xin tường thuật lại ý kiến của Thủy này.

          Các anh, chị ạ! Đời ai cũng có ước mơ phải không? Em đây cũng có ước mơ, mơ nho nhỏ thôi. Ước gì em có tiền để mở một shop bán hoa. Em chia cái shop thành 4 gian, 1 cho hoa tươi, 1 cho cây cảnh, 1 em bán chim và 1 em để bán… son phấn, nước hoa… Rồi em bắt chồng em bỏ việc, ở nhà chăm sóc và bán hoa với em… Hai đứa mình cùng chăm sóc hoa, bên nhau cả ngày. Em tưới hoa tươi, anh chăm cây cảnh. Hai ta cùng hát theo tiếng chim …

 Đang nói chuyện với mọi người bỗng dưng em Thủy mơ màng rồi tự độc thoại với chính mình. Một người trong đám còn lại hỏi:

- Vậy hoa bán không chạy, để héo thì lấy đâu mà sống?

 Bán hoa thì ai nỡ để hoa héo hả anh! Bán cho người ta nhưng nếu thấy ai yêu hoa thì em tặng luôn. Mỗi ngày lễ, tết… em lựa những bông hoa thiệt là đ..ẹ…p để tặng cho mấy chị nào em quen biết, nào là hoa hồng này, hoa ly ly này, hoa… Mà các anh, chị biết không? Mỗi lần thấy hoa héo, hoa tàn là em khóc nức nở mấy ngày liền đó! Hồi còn ở Huế, mỗi lần đi học về, thấy hoa bằng lăng rụng khắp đường là em khóc đến ngất nên đám bạn phải đưa em về nhà cơ đấy. Rồi cây bằng lăng trước nhà trọ cũng rơi rụng, tiếc thương quá, em lượm hết hoa đem về nhà. Canh bà chủ đi ngủ, em đào lỗ trong nền nhà để chôn hoa rồi ngồi khóc một mình đến sưng cả mắt… Hồi em mới vào Quy Nhơn, thấy hoa osaka trước cơ quan rụng nhiều quá, em nhặt đem vào nhà chôn. Sau nay sép em biết nên đã mắng cho một trận. Em lại ngồi khóc, thương mình thì ít mà tủi thân cho hoa thì nhiều đó các anh, chị!

alt

Thủy trong TTX (bìa trái)

- Ô! Em giống Lâm Đại Ngọc trong Hồng Lâu Mộng quá. Vậy thời sinh viên em có nhiều người yêu lắm nhỉ?- Một anh chàng vừa cất tiếng hỏi, em Thủy hãnh diện trả lời:

- Có chứ! Nhưng họ yêu em thì ít mà em yêu họ thì nhiều lắm. Người em yêu thì mấy đốt tay trên bàn tay em không đủ để đếm đâu. Có anh nào cho em mượn thêm đôi bàn tay để em đếm với! Thời đó, thỉnh thoảng em lại nhận được phong thơ, người ta gửi cho em vài cánh hoa, đôi khi một bài thơ… làm em cảm động đến rưng rưng nước mắt. Đến năm học thứ 3 thì có anh sinh viên cùng lớp tặng em tập thơ “Thủy tạ” nữa đó.

- Ra trường rồi em có nhớ người ta không?

- Cớ chớ. Thỉnh thoảng một mình ở cơ quan, để đêm bớt dài (khỏi sợ ma), em ngồi hồi tưởng lại từng người, nhớ lại những kỷ niệm xưa nhưng bây giờ em chẳng biết họ đi đâu, về đâu. Ra trường, em cũng giữ liên lạc với một vài người nhưng chủ yếu là với anh Toàn Love. Anh ấy là người yêu em đấy. Người yêu em tuyệt vời lắm. Đẹp trai thì như các công tử trong tiểu thuyết bên Tàu, lễ hiếu thì y chang các nhân vật trong Nhị thập tứ hiếu của Việt Nam, nam tính thì giống các nhân vật nam chính trong tiểu thuyết Kim Dung…

- Thế em ghép các nhân vật trong tiểu thuyết thành một người rồi yêu anh ta đấy à?

- Ớ, sao lại vớ vẫn vậy được! Người yêu em đang công tác tại Vũng Án đấy. Vì lâu ngày không gặp nhau, em nhớ ảnh nhiều nên đọc tiểu thuyết triền miên cho mau hết thời gian nhưng càng đọc thì thấy các nhân vật trong tiểu thuyết giống anh ấy quá. Tội anh ấy! Con trai gì mà hiền lành, dễ thương, mỗi lần em điện thoại cho anh ấy, em nói gì anh ấy cũng đồng ý với em. Em và anh ấy thề non hẹn biển trên dưới trăm lần rồi đấy. Lần nào anh ấy cũng hứa là sau khi chăm sóc xong cha già, mẹ yếu thì sẽ cưới em…

Các anh, chị thấy ước mơ và tình yêu của em có đẹp không nào? Để em đọc bài thơ mà ngày đầu gặp em anh ấy đã ngâm nga cho mọi người cùng nghe nhé:

Thu đi để lại lá vàng

Chàng đi để lại cho nàng thằng cu

Mùa thu nối tiếp mùa thu

Thằng cu nối tiếp thằng cu ra đời

Bài ngày còn một dị bản, em xin đọc luôn:

Thu đi để lại lá vàng

Chàng đi để lại cho nàng thằng cu

thằng cu càng lớn càng ngu

thằng cu càng lớn càng ngu như chàng

 


Dị nhân thời kỹ thuật số

Một buổi sáng ngồi cà phê ở quán 80 - Phạm Hùng, chả biết hên xui thế nào lại có anh nhắc đến chuyện lão Thùng Đinh và điện thoại, máy tính,... Thế là trăm sông chảy về biển đông, hàng loạt những "điển sự cố" về lão Thùng Đinh cứ thế tuồn tuột được kể ra.

Lão Thùng Đinh 

        Bình Định, Phú Yên, Quãng Ngãi và Sài Gòn!

Thời trai trẻ (10 năm về trước) lão Thùng Đinh nhà ta mới sắm con di động Nokia đời đầu nên đi đâu cũng đeo lè kè bên hông trông thật oách. Có lần thấy lão đang "hót' về em di động của mình tại nhà một người quen ở Quy Nhơn, bác Phùng tấp vào lề đường và nháy máy cho lão. Thấy người quen gọi, lão Thùng Đinh hơn hở vồ lấy điện thoại bàn "VNPT Bình Định" chính hiệu gọi lại ngay (một chiêu tiết kiệm tiền cước). Đây là cuộc trò chuyện độc nhất vô nhị này:

- Phùng gọi anh hẻ?

- Dạ. Anh đa...n...g ... ở ... đâu zậ..y?

- Anh đang đi công tác ở Quảng Ngãi!

- Ôi! Trời...!

Bác Phùng nhà ta chết đứng cả người. Đầu số điện thoại là 056, người thì nhìn thấy ở đường Nguyễn Thái Học - Quy Nhơn, vậy mà "...ở  Quảng Ngãi"!

Sau cái lần đó, lão Thùng Định "tịt" luôn chuyện dùng điện thoại bàn "VNPT Bình Định" để "gọi cho người thân" nhưng cái di động của lão thì vẫn nói láo như thường! Nếu một ngày bạn gọi cho lão Đinh, nếu lão nói đang ở Phú Yên thì hãy tin rằng bác ta đang dung dăng dung dẻ đâu đó ở Bình Định, nếu bác ta bảo đang ở Quảng Ngãi thì rất có thể là cái điện thoại vừa nói láo kia đang ở tận Sài Gòn!

 Nếu bạn chở bác Thùng Đinh đi công tác ở Bình Định thì hãy yên tâm rằng hành trình của bạn đã được "tường thuật trực tiếp" vào Sài Gòn. Điện thoại di động trên tay lão là máy phát sóng!

Cái "đít - cốp"

Đừng tưởng là bác Thùng Đinh dùng ô tô nhé nhưng từ mà bác ta phát minh ra chẳng thuộc dạng thuật ngữ chuyên ngành hay ngôn ngữ nào nên đành phải phiên âm ra tiếng Việt là "đít-cốp".

Một lần bác Thùng Đinh nhờ mình copy mấy tấm hình từ máy ảnh sang máy tính. Khởi động xong máy tính, lão nói:

- Em bỏ vào cái "đít-cốp" dùm anh nhé.

Cái thằng mình lơ ngơ chẳng biết cái "đít-cốp"  là thứ quái quỷ gì. Dùng máy tính mấy năm rồi mà không biết cái "đít-cốp" phải hỏi đàn anh như lão Thùng Đinh thì thật mất mặt quá đi. Vậy là "hoãn binh" :

- Lưu vào chỗ nào anh?

- Cái "đít-cốp"

- .... !....?....?.... Em lưu trên màn hình nhé!

- Ừ, em lưu vào cái "đít-cốp"  ấy đi, anh dùng ngay bây giờ ấy mà.

Trời đất quỷ thần nào mà chứng giám nổi đây? Lần thứ 2 lão bảo "đít-cốp" thì mình chết khiếp vì không biết nó nằm chỗ nào nên mới nói là lưu trên màn hình để tiếp tục hoãn binh, khi về nhà thì lên google "sợt" thử cái ấy nằm chỗ nào. Nhưng hoá ra cái Desktop của người ta là cái "đít-cốp" của lão.

Lần này không phải cái miệng mà là cái tai nghe không rõ ràng đã hại lão!

Có lần mình vào lão Thùng Đinh đang ngồi ở quán cà phê Ngói Đỏ (Tuy Hoà, Phú Yên) thì điện thoại của lão rung bần bật và réo lên "Bẩm cụ. Có điện thoại ạ!...". Nghe xong, lão ưỡng ngực đầy vẻ tự hào:

        - Thằng thư ký toà soạn mới điện bảo ngày mai tao có bài đi trang nhất. Nó đang cần cái ảnh để làm "ảnh ma-két". Mày xem trong máy chọn cho tao một cái đẹp đẹp để làm "ảnh ma-két".

        Lại là cái tai dắt cái miệng làm hại lão. Vừa nghe trong điện thoại bảo là cần ‘ảnh vơ-đét" cho trang nhất thế mà đến tai lão đã thành "ảnh ma-két"!

Hãy đọc chuyện tình của lão Thùng Đinh:

http://vn.360plus.yahoo.com/hoa_nhon2000/article?mid=2

http://vn.360plus.yahoo.com/hoa_nhon2000/article?mid=8


Bí kíp võ công!

Hưởng ứng lời kêu gọi anh em cùng nhau đoàn kết sợ vợ của mình (mình chưa vợ nhé!), hưởng ứng đại hội võ lầm quốc tế tại Bình Định, cùng hướng về đại lễ cưới vợ của hoa_nhon2000,...trong một buổi cà phê tối ở quán 80 - Phạm Hùng, bác Trần Bá Phùng kể lại một tấm gương suốt đời tận tuỵ, chăm sóc vợ của ông Hai Chè- hàng xóm bác Phùng. Thiên hạ cùng nghe nhé:

Thời còn thanh niên, ông Hai Chè là một tay hảo hớn, ngang tàng, khí khai hơn người. Các đám ăn nhậu ở khắp trấn Đất Võ nghe danh ông Hai là giật mình thon thót, thấy ông Hai ngoài đường là im thong thóc. Gần nhà ông Hai có một lão võ sư, ngoài nổi tiếng giỏi võ còn được hào kiệt tứ phương biết đến nhờ tính tình hiền lành, cúc cung tận tuỵ với vợ. Biết ông Hai có tư chất, đam mê võ thuật nên võ sư tìm mọi cách để nhận về làm đệ tử.

Chọn đúng học trò tâm đắc, võ sư đem tất cả bí kíp của môn phái truyền thụ cho ông Hai. Những lò võ ở các làng Thuận Truyền, An Thái, An Vinh,...ông Hai đều tìm đến để học võ. Tròn mười năm luyện võ, ông Hai  trở thành cao thủ võ lâm, được mệnh danh là "độc cô cầu bại" của trấn Đất Võ. Ông Hai lại cao to, hành hiệp trượng nghĩa nên được nhiều người trong trấn thương mến, muốn đem con gái gã cho. Đắc ý với cậu học trò cưng, võ sư gả luôn con gái rượu cho đệ tử... Có cha là thầy võ nên bà Hai theo lẽ thường tình cũng học võ. Nghe kể  là những khi đối luyện ông Hai thắng bà Hai vất vả lắm. Nhưng dù gì thì cuối cùng cũng thắng. Sư phụ thấy con gái cưng thua học trò cưng, hể hả vô cùng...

Gái đất Võ

Nhưng vợ chồng yêu thương đến đâu cũng có lúc đúng thúng đụng nia. Ông bà Hai có cái hay là hễ giận nhau đến cực điểm thì dắt nhau ra sân đấu võ. Đấu với nhau một trận rồi là xong. Trở lại bình thường. Hay vậy đó!  Ban đầu ông Hai cũng thắng, nhưng càng ngày càng vất vả và rồi bắt đầu thua. Thua ngày càng nhiều...

Thua dữ quá, ông Hai bèn cầu cạnh cha vợ. Nghe  đệ tử kể lại, lão võ sư ngước mặt lên bàn thờ sư tổ ra vẻ thất vọng. Ông đốt nén nhang, khấn vài câu rồi lấy quyển bí kíp cuối cùng của môn phái trao cho ông Hai. Cuốn bí kíp này đã được lưu giữ rất nhiều đời và chỉ có Chương môn mới được phép đọc và nếu Chưởng môn trao bí kíp cho ai tức là đã nhường lại chức chưởng môn cho người đó.

Có được bí kíp, ông Hai âm thầm luyện tập cả ngày lẫn đêm. Hơn nữa năm sau, ông Hai gỡ gạc được vài trận rồi "bổn cũ lại soạn". Tức là thua bà Hai. Được cái tuy thắng chồng, nhưng bà Hai không ra cái điều ta đây, hay thế này thế kia.

Nhưng vẫn không nhịn được, ông Hai lại sang nhà sư phụ thở than. Rồi một hôm, ông thầy đành thở dài mà rằng:

- Thôi con, điệu này chắc là má mầy dạy cho con Hai rầu! Không ai dzô đây hết đó!

 Thấy vẻ mặt ngơ ngác của ông Hai, lão võ sư đành phải kể lại chuyện thâm cung bí sử của môn phái mình. Vốn là môn phái lớn, nổi danh thiên hạ và luôn thắng thế mỗi khi đối kháng với đối phương nhưng... luôn luôn bị thua vợ của mình. Truyền qua nhiều đời nhưng chưa chưởng môn nào có thể thay đổi được lời nguyền của "môn phái". Nhiều người quyết tâm lấy vợ võ công thấp hơn mình nhưng sau khi cưới xong rồi vẫn thất bại. Võ sư nhẹ giọng:

- Tao ngày xưa cũng thế mà! Má vợ mầy bả ...kinh lắm đó nghen.

Thì ra, trước khi nhận ông Hai, lão võ sư đã tính sẵn âm mưu dùng ông Hai để phá "lời nguyền" của môn phái. Không ai khác, chính bản thân của võ sư, sư phụ của võ sư,... đều dính âm mưu sư phụ mình nhưng không một ai có thể thoát ra được "lời nguyền" kì dị của bản môn. Trước khi ra về, lão võ sư căn dặn ông Hai tiếp tục tìm người thay thế để xoá của dớp của môn phái.

Gái tây múa võ ta

Từ đó, ông Hai thất kinh và không dám đấu với vợ mình thêm lần nào nữa. Những lúc giận dữ, ông Hai chuyển sang ném đồ, những là bình tích, ấm chén... và cứ nhè lúc bà Hai nằm trên võng là ông ném. Bà Hai rất quái. Ban đầu bà còn dùng tay để chụp lấy. Sau, như để trêu ông Hai, bà dùng chân đón lấy rồi nhẹ nhàng chuyền vào tay. Trăm món không bể món nào mà vẫn nằm trên võng. Quái hơn nữa là cứ sau mỗi trận ném tưng bừng như thế thì hết anh Ba đến anh Bốn rồi thì chị Năm, anh Sáu lọt tọt chào đời... Hay đáo để.

Rồi ông Hai đằm tính hẳn. Không còn chuyện hễ giận dữ là ném đồ, rồi dần dần cũng không thấy ông Hai to tiếng như trước. Bà Hai cũng không bao giờ hiển lộ công phu nữa... Vậy mà cũng đã hơn 50 năm hai ông bà chung sống với nhau.

Giống như sư phụ của mình, ông Hai lại truyền cuốn bí kiếp cuối cùng của môn phái cho đại đồ đệ của mình. Ngồi đọc cuốn bí kíp ngay tại nhà thầy, bỗng cậu học trò kêu to "Trời ơi" rồi ném cuốn bí kíp ra cửa sổ. Cậu ôm thầy khóc ngất và lẩm bẩm: "Đạo trời lấy chỗ thừa bù chỗ thiếu (một câu trong bí kíp)... nhưng mỗi lần giao đấu được vài chiêu thì vợ con nó đã túm ngay chỗ thừa rồi!"...

5 võ sinh lọt vào vòng cuối cùng của cuộc thi Bình chọn "Người đẹp

 võ thuật" (xem ảnh hay hình dung rằng rất có thể là ông Hai đang 

chụp ảnh bà Hai)

Kể xong câu chuyện, bác Phùng nghĩ ngợi một lúc rồi nói tiếp: "Đàn bà học võ, giỏi võ dạy được chồng như bà Hai bây giờ nhiều lắm. Mỗi khi nhớ lại chuyện ông Hai bà Hai tớ lại cười tủm tỉm, vợ tớ thấy tớ cười ...xa vắng sinh nghi, nghe tớ kể chuyện vợ tớ phá lên cười. Trộm nghĩ, không biết vợ mình có võ không nhỉ. Biết đâu thị sở hữu một thân công phu hoành tráng mà mình không biết cũng nên. Thôi, cứ không đá thúng đụng nia cho nó lành. Mấy người có vợ học võ cũng nên lấy ông Hai mà làm gương nhé!".

Nói dứt câu, chưa ai kịp chen vào câu nào, bác Phùng nhìn đồng hồ rồi lại nói tiếp: "Tớ về đây, 9 giờ rồi. Về sớm để mai còn cơ hội đi uống cà phê tiếp!".


Làm thuê cho vợ kiếm cơm

Sau mấy ngày chạy theo đám Tây, đám ta xem biểu diễn võ cổ truyền bỗng dưng chiều nay mình chỉ muốn ngồi chơi thôi. Ừ, xem Tây biểu diễn võ ta cũng thấy hay hay, thấy tự hào lắm chứ. Nhưng nói chuyện võ (ngoài võ mồm) thì mình dốt đặc, chỉ biết xem chứ cũng chẳng dám hỏi nhiều. Nhớ hồi mới bày tỏ ý định sẽ cưới vợ ở Bình Định, bác Bá Phùng bảo mình nên đi học võ để phòng thân. Bác nói cũng chí lí thật, cái thằng ngố ngố như mình rất có thể sau này bị vợ đánh bầm xương! Mà khổ, tay chân vốn chậm chạp đã đành, đầu óc tiếp thu cũng kém thì học võ đến bao giờ mới đỡ nổi mấy đòn roi Thuận Truyền, quyền An Thái của người ta? Bác Phùng kết luận "chú nên chạy bộ buổi sáng". Phương án này khả thi hơn nhưng cũng bó tay vì mình có phương châm "thà thức khuya hơn dậy sớm" nên cũng không thể tập chạy nốt. Và rồi mình tự đưa ra quyết định "sau này em có vợ các bác đừng rủ rê em đi chơi nữa nhé, em đi về vợ em nó đánh cho thì khổ thân". Lại khổ hơn, vì đa phần là mình hay rủ các bác la cà quán xá. Cuối cùng, phương án khả thi nhất đã được xác định "vợ la thì anh dạ, vợ đánh thì ngồi im. Chẳng lẻ người ta đánh hoài không mỏi tay?".

Tây múa võ ta

Rãnh quá, mình lại đem mấy người cũ, chuyện cũ ra nghĩ lung tung thì ối ồi ơi, em thu tiền nước gõ cửa. Quái lạ thật, nhà có 2 người, mấy tháng tiền nước từ 40 đến 60.000 đồng nhưng tháng này đến 146.000 đồng. Em nó bảo, tháng nay nhà anh sài đến 23 khối! Thôi kệ. Nộp nhanh cho em đỡ nhọc lời vậy. Em bước sang nhà lão Tuấn sửa xe đạp thì bị quát thẳng vào mặt "đi tìm bà ấy mà thu". Mẹ kiếp lão Tuấn! "Bà ấy" là vợ lão. Sống cạnh nhà hai năm mà chẳng biết mụ ta tên gì! Lão Tuấn có 2 đứa con đời vợ trước gửi cho bà nội hơn 70 tuổi nuôi, mỗi tuần vợ sau của lão cấp cho bà nội 100.000 đồng/3 miệng ăn, 2 miệng học! Có lần mẹ lão đến xin thêm tiền, lão không xù ra một đồng và đuổi thẳng bà cụ!

Chúng mày giỏi đánh nhau như thế nhưng có dám 

chọc giận vợ mình không?

Mà lão Tuấn cũng đáng thương. Sau khi vợ lớn qua đời, một con mụ khá giàu, chuyên bán cá và cho vay nặng lãi tậu lão về làm chồng. Mụ nắm tài chính và lớn tuổi hơn nên lão Tuấn được thuần hoá nhanh chóng. Mụ ta mở cho lão một tiệm sửa chửa, buôn bán xe đạp nhưng tất cả thu chi đều do mụ nắm, lão Tuấn chỉ được phép nhận tiền bơm vá xe. Ngạc nhiên nhất là hình như lão không mấy khi vượt qua cái "luật" do vợ mình đặt ra. Có lần lão Dư hớt tóc bảo mình gọi lão Tuấn nhậu, không anh nào dám đến trước nhà gọi vì sợ mụ quát cho? Mình đùng sim khuyến mãi gọi cho lão Tuấn thì một phụ nữ bắt máy.

-   Có phải số anh Tuấn đen không ạ?

-         Phải. Chuyện gì?

-         Dạ, cho em gặp anh Tuấn "đạp" (sửa xe đạp) ạ?

-         Nhưng có chuyện gì?

-         Dạ. Em cần gặp anh Tuấn "sợ vợ" nhưng bây giờ thì thôi.

Tắt máy ngay lập tức và từ đó mình vứt hẳn cái sim kia. Lúc đó mình tưởng tượng mụ sẽ gầm rống lên và đuổi lão chạy quanh nhà. He...he...Nhưng rồi sáng hôm sau, lão vẫn chở vợ con đi ăn sáng, mụ vẫn đưa tiền cho lão đổ xăng như mọi ngày. Mình không có ý định trêu chọc, nói xấu lão Tuấn hay vợ lão, chỉ kể ra cho các bạn biết rằng "làm thuê để ăn cơm cho vợ cũng là một cách tạo ra hạnh phúc gia đình". Lão Tuần đã thực hiện đúng như thế và nhà lão bao giờ cũng rất êm ấm, không một tiếng phiền hà nào trong gia đình!

Với những em này thì mình có học võ cả đời 

cũng bị ăn đòn!

Mình lại nhớ thời "chăn trâu, cắt cỏ" ở quê. Có một anh lớn hơn mình độ 10 tuổi, học trước mình hai hay ba khoá gì đó và đều là bạn "chăn bò" với nhau. Nhưng mình lên lớp 6 thì anh nghỉ học và giả từ nghề chăn bò để chuyển sang nghề chăn vịt. Chăn vịt thì chả vui nhưng được cái anh tự lập hơn vì nếu chăn bò thì vốn liếng đều của mẹ cha. Mình chuẩn bị thi Tốt nghiệp THCS thì anh có vợ. Chị nghỉ học còn sớm hơn cả anh và trước khi lấy nhau thì chị đã thuộc loại "hàng hót" trong làng. Nhờ nhanh nhẹn, tháo vát nên sau khi nghỉ học vài năm thì chị đã là chủ một sạp bán rau lớn nhất ngoài chợ xã và kiêm luôn đầu mối phân phối rau cho các sạp khác. Cưới chị, anh quẳng ngay cái sào chăn vịt chuyển sang nghề xe thồ, vú nuôi! Buổi sáng, anh chở chị xuống chợ đầu mối Đà Nẵng nhận rau. Về đến chợ xã, trong khi chị ngồi bán thì anh chở rau bỏ cho các sạp khác rồi về lo chuyện ăn uống học hành của mấy đứa con và cuối cùng là ngồi quán cà phê chờ rước vợ về nhà. Buổi chiều, anh chỉ có nhiệm vụ chở chị đi thu tiền rau đã bán buổi sáng... Gần 10 năm quay tròn giống hệt như thế, anh chị đã mua được 1 chiếc xe tải nhỏ để chở rau phân phối cho các đầu mối khác, có nhà cao cửa rộng, con trai con gái của vợ chồng anh đều là hoàng tử, công chúa cả!

Làm thuê ăn cơm vợ

Mình tha hương kiếm cơm (và kiếm vợ) cuối năm giáp tết mới về nhà. Anh em lâu ngày gặp lại tổ chức nhậu một buổi để ôn lại truyền thống chăn trâu, chăn bò ngày xưa. Nhìn ra, nhìn vào, nhìn qua, nhìn lại,... chẳng ai khá hơn anh. Chị chu đáo thật, quần áo của anh toàn mua hàng xin, bóng bẩy. Rượu bia đầu năm chỉ độ vài chén là đã lè nhè, chuyện xưa, chuyện nay tuồn tuột kể ra. Ai cũng tán dương, mừng cho vợ chồng anh, chỉ có mỗi anh là buồn cho chình mình. Anh bảo, như chúng mày thế mà tự do, vợ chồng mỗi người một việc nên cũng có đồng ra đồng vào để mà chi tiêu, có thời gian để mà bù khú. Mỗi lần anh đi đám cưới, ma chạy, nhậu nhẹt... chị là chủ tài khoản nên phải chi tiền. Nhưng những chuyện "hậu đám" ấy thì anh chả dám đi với bạn bè nếu không có chị đi cùng. Mình cũng nghe nhiều đàn anh khác cười ngạo, trêu chọc anh về chuyện này. Có anh bảo mình tự do, muốn nhậu, muốn lè phẹ thì không con vợ nào ngăn được. Cũng đúng, nhưng mỗi lần lè phè về nhà sau trận nhậu, mấy anh nào được yên thân nếu như không bị vợ rầy la thì cũng la hét, mắng vợ, quát con. Tiêu sài, nhậu nhẹt thì anh bán rau sống của mình không có thật, nhưng năm trước xây cái đình làng thì ai chi tiền quyên góp nhiều hơn hai vợ chồng anh? Trong cái làng mình, gia đình nào yên ấm hơn gia đình anh bán rau sống? Vợ chồng nào ít than thở, chì chiết nhau về chuyện tiền bạc như vợ chồng anh bán rau sống? Không một gia đình nào!

Vợ đánh cũng ngồi yên!

     Vậy là buổi chiều rãnh rồi đã chấm dứt, đến giờ cơm nước và rủ các đàn anh đi cà phê 80 Phạm Hùng. Cảm ơn buổi chiều rãnh này, nghĩ lung tung nhưng cuối cùng đã tìm ra chân lý "làm thuê ăn cơm vợ" để sau này còn sống với vợ con như hai đàn anh kia, hoặc chí ít thì vợ đánh cũng ngồi yên. He...he.... Lúc đó gia đình mình "ổn" hơn khối anh đồng nghiệp, đổi bút danh, giấu tiền dưới miếng lót giày cũng bị vợ phát hiện ra! Thằng bạn thân của mình, hình như mỗi sáng vợ nó cũng cấp cho 50.000 hay 100.000 đồng để đi làm thì phải?


Truyền kỳ Thiếu gia Vinh Xuân

Chuyện "làm vài cốc

Tác nghiệp là chuyện nhỏ, làm vài cốc mới vui

       Cứ độ tầm 4 giờ chiều, đến quán số 06- Nguyễn Trãi (QN), thấy một lão mặt mũi sáng láng và một lão gầy nham, mặt đen như q., ga gà bên cốc bia. Hai lão thoá mạ nhau về cái tin, chửi nhau vì thói "chơi đểu", giấu đề tài,... hoặc mơn trớn nhau vì "mày có bài viết hay", "tin máy thơm",... Đại loại như thế, cũng đủ thứ chuyện gian hùng, hào kiệt, mỹ nhân,... trong giới săn tin. Đừng vội đoán ai là Thiếu gia Vinh Xuân nhé. Lần đó, tôi bặt gặp khi hai gã hầm hè nhau một cái tin. Một trong hai gã lên tiếng:

-         ĐM mày, mày gửi cho tao cái tin mà mày lại nhắn thế này "Tin này tao gửi cộng tác với TN rồi. Tao gửi qua cho mày, mày biên tập lại rồi gửi cho TN nhé". Mẹ, mày cộng tác rồi thì gửi qua tao làm chó gì?

-         Ha...ha...ha... Chứ mày nhất đấy con ạ! Mày định hất bát cơm của tao. Tao gửi mày cái tin mà tao cộng tác với TT rồi, gửi qua cho mày cộng tác với TN. Mày đếch thèm sửa lại tên tác giả, gửi nguyên cái tin qua bên TN thì sao? Thằng TT mà nó thấy trên TN có tên tao thì nó "dợt" chết à!

-         Mấy lần trước tao biên tập tên tác giải chứ nhưng lần đó vội quá quên lưu mẹ nó mất

-         ....

Hai lão cứ lằn nhằn chuyện đó đến cuối bữa nhậu. Bỗng một tên đứng lên nói:

-         Tao về chở vợ tao đã.

-         Làm gì vậy mày. Ngồi chơi tí nữa

-         Tao về... tao về...

-         Về thì bỏ tiền ra đây! Lúc nào cũng thế sao thoát được hả con....ĐM. Tiền đây chứ tiền đâu. Tiền Mỹ lấy vợ tao hay tiền vợ tao lấy Mỹ! Hà...hà...hà...!

Vậy là biết ngay người nói câu này là Thiếu gia rồi nhé. Nghe tiếng đã lâu hôm nay mới gặp. Thì ra đúng là gầy nham và đen như q. Thiếu gia và tên kia cũng sếp vào loại "đôi tri kỷ gượng" tiếng tắm khắp giới săn tin. Chiều nào cũng hẹn nhau làm vài cốc để tâm sự. Tôi yếu người nên rất sợ làm "tri kỉ" của Thiếu gia. Cứ tầm 14 giờ là Thiếu gia điện một loạt "tri kỉ" trong danh bạ, gạ gẫm xem có ai muốn "làm một cốc" hay không. Nhưng mọi người ai cũng ngán "làm một cốc" nên thường thì Thiếu gia lại về 06- Nguyễn Trãi. Thiếu gia rất nhiệt tình nên anh em ai cũng mến. Nhưng cái miệng của thiếu gia đích thị phản chủ, toàn nói những câu rùng rợn. Lâu ngày, anh em cũng biết cách "dập"  lại cái miệng của Thiếu gia.

Yêu nàng thơ đến thấy mẹ!

Thiếu gia vốn con "độc". Bố, mẹ là cán bộ về hưu, nhà mặt tiền phố lớn,... căn bản đủ cả. Khổ thân, cha mẹ Thiếu gia càng già càng trông cháu nội đến héo hon. Thiếu gia ngày càng lông bông...

xv.jpg

Thiếu gia Vinh Xuân lúc xuân thời

 Cái xuân tình trong người Thiếu gia rồi cũng đến lúc bùng phát. Lão đem lòng thương trộm nhưng không thèm nhớ thầm một em Hoa hậu. Nhiều lần xảy xỉn cà kê dê ngỗng, anh em truy chuyện yêu đương với em Hoa hậu nhưng lão đều chối phắt. Nhìn cái đầu lắc lắc lia lịa của lão trông đến thảm. Lão ngại!

Một lần tại quán nhậu 26 Nguyễn Huệ (QN), lão cứ nằng nặc gọi em Hoa hậu đến. "Phận em con gái, đêm khuya lạnh lùng, làm sao đến chỗ mấy anh ăn nhậu được. Thương em với"- Hoa hậu đáp lại Thiếu gia trong điện thoại bằng cái giọng HT theo kiểu chầm chậm "úi...chu...choa...ơi, ... lâu lâu em... mới...chộ...anh"! Lão nghe mà như chết đứng! Mấy thằng ngồi gần cũng thương lão đến rươm rướm nước mắt (vì cười nhiều quá).... Nhậu một lát lão quên mất là mình đã gọi cho Hoa hậu nên lại rút điện thoại ra: "Em ơi! Bọn anh đi hát karaoke ở quán LM. Em đến cho vui". Nàng tiếp tục từ chối. Thiếu gia lại tiếp tục gọi... Những lần sau, nhậu tại các quán Y, K, T, H,... Thiếu gia cũng đều đều gọi điện cho Hoa hậu và em thì cũng đem bài cũ trả cho lão. Có lần uất quá, lão hét lên trong điện thoại "Hoa hậu ơi anh yêu em thấy mẹ luôn! Tại sao?"... Từ đó, mỗi lần nghe Thiếu gia lè nhẹ trong điện thoại, Hoa hậu tắt nguồn điện thoại để khỏi phải một đêm bị quấy rầy.

Bây giờ Thiếu gia mất phương hướng hoàn toàn. Em Hoa hậu sắp lên xe hoa vào Phú Yên  (báo cho Thiếu gia biết, thời gian được ấn hành vào tháng 6 này). Cứ chiều chiều, Thiếu gia lại lục danh bạ, tìm tri kỉ!...

 


Ông bà “Smith” của xứ BĐ bị phát hiện đi nghỉ cuối tuần tại Hải Giang

Được mệnh danh là ông "bà Smith" đối với 2 anh chị Sơn "mặt thẹo" và Út "nũng nịu" quả là không sai. Cặp đôi này không chỉ đình đám trong các cuộc ca hát, nhảy nhót mà biết liên tục đánh bóng mối quan hệ của mình bằng những sờ-căng-đờn hết tái hợp rồi lại chia li.

          Cuối tuần qua, dư luận đang xôn xao chuyện chia tay của 2 người, bà Smít sẽ về ĐN thì người ta lại phát hiện 2 ông bà tay trên tay, chân trên chân,... tại một vùng biển hẻo lánh ở Quy Nhơn. Sau đây là một số ảnh rải rác trên các máy vừa được mình quy tụ lại, đưa lên cho "giang hồ" xem chơi.



Những câu nói “top” trong năm 2009

Một năm chạy ngược, chạy xuôi vui buồn không biết bao nhiêu mà kể. Có thể mình  đã có sai lầm, thất bại trong công việc nhưng mà đời vẫn còn nhiều niềm vui khác. Mọi chuyện rồi cũng đi qua, nhưng có những câu nói mà mình nghe một lần vẫn ám ảnh mãi. Có những câu cũng thật là vui những cũng có những lời thật buồn cười.

          1) Ông Mai Đại Đức, cán bộ phụ trách LĐ-TB-XH xã Canh Hiển (huyện Vân Canh, Bình Định) nói khi tiếp xúc với các PV: 

"Việc lập danh sách hỗ trợ tiền tết (cuối năm 2008) cho người nghèo này là do dựa vào kết quả điều tra... năm 2007 vì danh sách của thôn chưa cập nhật được sự biến động về đời sống, dân cư!... Ông Hứa có nhà to nhưng hai vợ chồng không làm gì nên thuộc hộ nghèo, anh Tuấn ở nhà tạm bợ nhưng nuôi 200 con vịt đẻ, có thu nhập nên đã thoát nghèo". (www.sggp.org.vn/xahoi/2009/2/181742/).

          2) Anh Cường (Quảng Ngãi):

          "Trọng ơi, ông anh của anh đi làm gỗ trên núi vừa dắt về một người rừng. Em ra Quảng Ngãi anh dẫn lên nhà anh ấy nhé"

          Tào không thể tưởng tượng nổi. Khi mình ra Quảng Ngãi, lão Cường dẫn lên Trà Bồng (quê của lão) ăn cháo gà rồi lên huyện Tây Trà nhậu một chầu say bí tỉ. Tối đó, trời mưa, mình không biết đường mà lão Cường lại đi lạc đường! Còn "người rừng" thì đã được bà con dẫn về nhà đâu mất rồi!

eo chim.jpg

 Nhậu ở Eo Chim (ranh giới Tây Trà và Trà Bồng)      

   3)Ông Phạm Văn Hùng (Đài truyền thanh An Nhơn):

           "Mày thua đi Trường Sơn (Đài PT-TH Bình Định) ơi, mày chơi không lại thằng Thung (báo NNVN). Tao biết mày chơi dữ lắm nhưng mà  cũng chỉ có mấy năm nay còn thằng Thung nó chơi từ mấy chục năm nay".

           Câu này ông Hùng biệt danh "ba Hùng cào cào" nói liên tục gần 1 giờ đồng hồ trong lúc đánh bi-a sau một chầu nhậu thịt cầy đến quên đời.

ba hung cao cao.jpg

       Ba Hùng cào cào

   4) Ông Trần Kim Thạch (1922- ở xã Hoài Thanh, huyện Hoài Nhơn, Bình Định), :

          - "Thời ấy mấy nẫu nói là tui (tôi) hô một tiếng là cây bàn rụng lá"

          -" Được giao may cờ đỏ sao vàng để giành chính quyền năm 1945 nhưng lúc đó không tìm đâu ra vải màu, tôi và mấy anh em hoạt động trong xã lấy vải trắng nhộm phẩm đỏ và ngôi sao thì dùng nước nghệ nhộmấo vàng rồi may lại thành lá cờ"

          Ông Thạch nguyên cán bộ cách mạng thời tiền khời nghĩa. Vốn xuất thân từ một thanh niên con địa chủ có võ nghệ, ông giác ngộ cách mạng và đứng ra tập luyện võ trang cho thanh niên trong xã để giành chính quyền. Có biệt danh là "Quân sự sồ".

quan su so.jpg

Quân sự Sồ

          5)Trong một bữa nhậu đến hơn 10 giờ đêm, anh Phạm Vương Nguyên Khôi nhận được tin nhắn của người vợ đang có thai 7 tháng:

          "Anh đi công tác luôn đi, đừng về làm chi cho tui thêm bực mình ảnh hưởng đến cái thai trong bụng tui. Con tui mà có chuyện gì là tui hận anh suốt đời".

          Lão Khôi nay hay rủ bạn bè nhậu nhẹt cả ngày. Nhưng sau khi đọc tin nhắn này, cả bọn cương quyết không nhậu với lão sau 7 giờ đêm.

nghe vo dien.jpg

Lão Khôi điên nghe điện thoại vẫn "ngán" vợ

          6) Anh Trường Sơn (BTV) nói với em Việt Hương (báo TP):

          "Nghệ thuật sống của anh là có điểm dừng"

          Đương nhiên rồi, đam mê, nhậu nhẹt, công việc,... anh đều có điểm dừng. Những "cãi" thì chưa thấy anh dừng bao giờ! Tôi là dân Quảng Nam nhưng chắc cũng chào thua.

truong son btv.jpg

       Trường  Sơn

   7) Anh Xuân Vinh- Đài PTTH huyện Tuy Phước (Bình Định):

          "Việt Hương ơi, anh yêu em thấy mẹ luôn!"

          Câu này miễn bàn.

xv.jpg

Xuân Vinh

          8) Việt Hương (báo TP) nhắn tin cho lão Xuân Vinh:

          " Anh gửi tin này qua cho Hoàng Trọng để lấy đức của lão mà sống"

          Mình là Hoàng Trọng đấy. Câu này em VH nhắn khi anh XV vừa gửi cho em một cái tin.  

vh.jpg

Việt Hương

          9) Hoàng Nam Quốc- Đài PTTH huyện An Lão, Bình Định:

          "Người điên không biết khóc, người say không biết buồn"

          Lão nay thường hát câu nay khi rủ anh em đi nhậu hoặc khi đã say. Đặc biệt ấn tượng câu: "tôi là nhà báo Hoàng Nam Quốc đây".



          10) Lão Vũ Đình Thung (báo NNVN):

           "Mày lo gì. Nếu cần thì đêm nay, tao, thằng Hân, thằng Sỹ trải chiếu ngủ ngay tại đây!"

          Câu này là lão Thung nói trong đêm nhậu vào tháng 12-2009 trước ga Quy Nhơn. Hơn 22 giờ đêm, thấy lão đã xỉn, mình đề nghị về sớm vì anh em còn đi đường xa (nhà lão Hân, Thung cách ga hơn 20 km) thì lão phản pháo ngay. Nhưng khi nhậu xong lão đâu có nhà, ngủ lại nhà anh Tiến Sỹ. Đợt đó lão nhậu ở Quy Nhơn nguyên một tuần từ sáng sơm (sau khi cà phê) đến tối (kể cả đánh bi-a cũng uống bia), không tắm, mặc nguyên một bộ đồ. Chiều thứ 7 lão về, sáng thứ 2 tuần sau anh em gọi rủ nhậu thì lão bảo đã bị đau đến liệt tay, liệt chân,... không dám ra gió.

         Hãy đọc chuyện tình của các chàng và nànghttp://hoanhon2000.vnweblogs.com/post/7270/173046

          11) Thầy Ngọc Oanh (THPT Tăng Bạt Hổ, huyện Hoài Nhơn):

          "Con cá tươi mà hấp chín rồi cắn cũng ra máu anh Thung ơi"

          Nổ kinh khủng. Mình và lão Thung, Trường Sơn ra Hoài Nhơn công tác ở lại nhà (tập thể) của thầy Oanh. Thầy mua về hai con cá hồng nặng gần 2,5 kg để nhậu.

        ngoc oanh.jpg

 Thầy Ngọc Oanh (bên trái)

Nhiều niềm vui nữa đây này:

toi thich di nui rung.jpg

 Tôi vẫn thích những chuyến đi núi rừng

Vẫn có anh, em, bạn bè trong những cơn say:

nhung dem ngay vui.jpg

thua di son.jpg

nguyen han va ba hung.jpg

khi say van tam tinh.jpg

tam tru.jpg

Vẫn ca, vẫn hát cho đời thêm vui

doi van vui 3.jpg

doi van vui 2.jpg

cong tam.jpg

Vẫn say trên những chặng đường đi công tác

son.jpg

doi van vui 1.jpg

quen doi quen viec.jpg

say.jpg

say 2.jpg

say 3.jpg


Chúc mừng Giáng Sinh

Giáng sinh năm này thời tiết ấm áp, chúc bà con, cô, bác ăn chơi thoả chí, vui vẻ và hành phúc. Nếu có nhậu thì nhậu ít ít, cỡ chừng này thôi:
Sau một đêm giúp cha làm hàng đá để bán ở gần rạp hát Trưng Vương- Đà Nẵng, cậu bé này chui vào hang đá đánh một giấc ngon lành. Với người cha,  ngay trước đêm Giáng sinh, ông đã nhìn thấy được thiên thần. Mỗi năm Chúa xuống dương gian, gia đình ông có thêm một cơ hội kiếm tiền để trang trãi cho cuộc sống.
 
Trong đêm Giáng sinh này, mình sẽ nhớ ai? Lạy Chúa, xin Người đừng ban phước cho con được xỉn.


Đến "Đất võ" hoài niệm "ảo vải dựng cơ đồ"

Tín ngưỡng dân gian người Bình Định có một nét rất riêng: Tín ngưỡng sùng bái nhà Tây Sơn. Các lãnh tụ của phong trào áo vải khởi nghĩa Tây Sơn không chỉ được thần thánh hóa; người dân xem như các anh hùng ấy cũng là những thành viên trong gia đình với những cái tên thân mật như anh Hai Trầu, chú Ba Thơm, thầy Tư Lữ...

          "Ơn sâu, nghĩa nặng, dân mình còn ghi..."

          Những ngày cuối tháng 7, chúng tôi về làng Kiên Mỹ thăm lại khu vườn nhà Tây Sơn. Hơn 200 năm đã trôi qua, lịch sử đã bao lần thay đổi, người ta vẫn gìn giữ những di tích, luật lệ và tôn thờ nhà Tây Sơn như là những gì thiêng liêng nhất trong đời sống tín ngưỡng của mình.Trên mảnh đất xưa, cây me, giếng nước vẫn chan chứa biết bao hoài niệm. Khi phong trào nông dân Tây Sơn thất bại, từ đường của gia đình Tây Sơn bị triều Nguyễn phá hủy hoàn toàn. Với tấm lòng sùng kính những người anh hùng dân tộc, dân làng đã dựng trên nền nhà cũ của anh em Tây Sơn ngôi đình Kiên Mỹ để tưởng nhớ ba anh em nhà Tây Sơn.

22-7- anh tay son.jpg

          Nhằm tránh sự ngăn cấm của triều Nguyễn lúc bấy giờ, người dân gọi đình này là nơi thờ cúng Thành Hoàng. Dân làng đến nay vẫn còn lưu truyền các câu ca dao: "Cây me, giếng nước, sân đình/ Ơn sâu, nghĩa nặng, dân mình còn ghi" và "Cây me cũ, bến Trầu xưa/ Dẫu không tình nghĩa cũng đón đưa trọn niềm". Tại ngôi đình này, ngoài việc tôn thờ ba người anh hùng áo vải còn có tượng thờ các công thần, dũng tướng triều Tây Sơn: Ngô Văn Sở, Trần Văn Kỷ, Ngô Thời Nhậm, Bùi Thị Xuân, Trần Quang Diệu, Võ Văn Dũng.

15-6 anh 1 cay me cu (1).psd.jpg

  Dấu tích vườn nhà Tây Sơn còn lưu giữ đến bây giờ là hình ảnh cây me, giếng nước. Cây me này từng là nơi anh em Tây Sơn "ôn văn luyện võ" và bàn bạc việc quân cơ. Cạnh đó, giếng nước  nhà Tây Sơn được gọi là "giếng thiêng". Người dân trong vùng, du khách thập phương khi có bệnh thường đến điện thờ thắp hương khấn vái và xin nước này uống với niềm tin tâm linh rằng sẽ khỏi bệnh.

Anh Tô Đình Minh (người làng Kiên Mỹ, làm nghề nhiếp ảnh tại Bảo tàng Quang Trung) cho biết: Trước khi xây dựng Bảo tàng Quang Trung, giếng nước này được cả làng Kiên Mỹ sử dụng để uống và sinh hoạt. Những di vật của nhà Tây Sơn còn lại rất linh thiêng nên người dân địa phương thường xuyên hương khói. Những ngày lễ tết, dân làng đều mua hoa quả dâng vua và xin nước. Nhiều người trong làng khi đi qua Điện thờ Tây Sơn vẫn ngã mũ nón. Hàng năm, ngoài việc cúng giỗ, vào mồng 5 tháng giêng lễ hội chiến thắng Đống Đa cũng được người làng tổ chức tại đây.

          Bây giờ Điện thờ Tây Sơn đã được xây dựng khang trang nằm trong khuôn viên Bảo tàng Quang Trung. Thăm bảo tàng, du khách còn được chiêm ngưỡng nhiều báu vật của thời Tây Sơn như binh khí, sắc phong, triều phục,... cùng nhiều di vật các triều đại khác của Việt Nam.

          Cách Bảo tàng Quang Trung khoảng 300m về phía Bắc có một địa danh cũng rất linh thiêng là "Gò Đá Đen" (được công nhận di tích lịch sử-văn hóa vào ngày 16-11-1988). Theo sử sách, năm 1773 Nguyễn Nhạc xây dựng khu luyện tập cho nghĩa quân Tây Sơn tại khu gò này. 

          Tưởng như cảnh cũ, người xưa vẫn còn...

22-7 anh tay son 2.jpg

          Đến vùng đất Tây Sơn, du khách có thể nhìn những chú bé chăn trâu ven đường múa roi luyện võ và bất ngờ được nghe một lão nông ngẫu hứng kể về những truyền thuyết của nhà Tây Sơn. Ghé thăm bất kỳ nhà một người dân nào ở làng Kiên Mỹ, chúng tôi cũng đều nhìn thấy tượng bán thân vua Quang Trung cùng nhiều mô hình các di vật triều Tây Sơn được bố trí ở những vị trí trang trọng nhất trong nhà. Người dân Kiên Mỹ gọi ruộng ở làng mình là "ruộng vua", mỗi năm sau mùa gặt hái đều tự nguyện đóng góp lúa để thờ tế vua.

          Nhưng điều mà du khách ngạc nhiên nhất là 7 nghề truyền thống có từ thời Tây Sơn đến nay vẫn được người làng gìn giữ: xóm Rèn chuyên rèn dao, cuốc, thuổng và các dụng cụ bằng sắt; xóm Bún chuyên làm bún và các loại bánh hỏi, bánh tráng, bánh ướt; xóm Chợ Nghề buôn bán, đủ các mặt hàng; xóm Ươm chuyên nghề trồng dâu, nuôi tằm, kéo sợi; xóm Đường chuyên làm mía và nấu đường; xóm Đậu chuyên trồng đậu và làm các loại bánh từ đậu; xóm Trầu chuyên buôn bán trầu và gắn với di tích bến Trường Trầu.

          Bến Trường Trầu vốn là một bến buôn bán trầu lớn bên bờ sông Kôn. Trầu và cau từ Tây Sơn thượng đạo được hàng đoàn người (đồng bào thiểu số) gùi sau lưng theo đường bộ hoặc chở bằng một loại thuyền nan nhỏ xuống bến Trường Trầu bán về đổi lấy muối, đồ sắt và các sản phẩm khác.

          Tương truyền rằng, trước khi dựng cờ khởi nghĩa, Nguyễn Nhạc cũng tham gia buôn bán trầu nên người dân Kiên Mỹ cũng như nhiều vùng xung quanh đến nay vẫn quen gọi Nguyễn Nhạc là anh Hai Trầu (cũng như gọi Nguyễn Huệ là chú Ba Thơm, vì thuở nhỏ ông có tên là Thơm và gọi Nguyễn Lữ là thầy Tư Lữ, vì ông có thời đi tu). Trong chương trình Festival Tây Sơn, lễ đón vua quan Tây Sơn vào điện thờ và chương trình tái hiện cuộc hành quân thần tốc của nhà Tây Sơn sẽ bắt đầu từ bến Trường Trầu đến Điện thờ Tây Sơn.

1-8 khai mac festival Tay son. 3.jpg

          Ngày chúng tôi đến Kiên Mỹ, Bảo tàng Quang Trung đang trong giai đoạn xây dựng tu bổ thêm, vậy mà, du khách tham quan vẫn nối nhau vào dâng hương. Ban trưa ra bến Trường Trầu, nhìn về thượng sông Kôn mà lòng thấy bồi hồi xao xuyến. Tiếng nước chảy, tiếng gió khẽ động, chợt hình ảnh Trường Trầu hơn hai trăm năm trước như hiện về cùng những thuyền nan, xấp trầu, buồng cau. Rồi từ xa, tiếng trống trận Tây Sơn, tiếng voi gầm, ngựa hý từ Gò Đá Đen như vẫn còn vang vọng đâu đây...

Khuyến mãi thêm một vài hỉnh ảnh về di tích nhà Tây Sơn này:

22-7 anh tay son 4.psd.jpg

7-3 anh thanh hoang de 1.jpg

gia son 2.psd.jpg

hon gia son.psd.jpg

ho ban nguyet.psd.jpg

trong tran.jpg

Tr diễn trống trận Tây Sơn

DSC03222.psd.jpg

DSC03309.psd.jpg

luyen binh.jpg

Một vài hỉnh ảnh trong phim "Tây Sơn hào kiệt" quay tại huyện Tây Sơn

29-3 tay son hao kiet 2.jpg

29-3 tay son hao kiet 1.jpg

phim 3.jpg

IMG_5186.jpg


Tặng hoa chị em 20-10

Ngày phụ nữ Việt Nam 20-10 đến rồi, trong nhà có mấy bông hoa mà cứ rủng rỉnh, không đem đi tặng là chịu không được. Ai cần hoa giấy, hoa sứ trên đảo Lý Sơn không:



Hay ăn trái lưu trên đảo cũng được, ngọt lắm.

Ai cần mấy loại hoa này tôi chở đến, mặt già nhưng đời vẫn còn xuân chán!



Hay bong bóng:


Ít quá hả. Hay cây Bonsai này vậy?


Cũng không được à! Vậy thì tui vừa làm "lâm tặc" kiểm cái cây này trên rừng, lấy đi.

Không thì còn cái thân tui đây. Lấy không?


Miếng trầu vẫn mãi là... đầu câu chuyện

Gần trọn một đời người, bà Huỳnh Thị Bốn (ở thị trấn Bình Định, huyện An Nhơn, Bình Định) đã têm trầu đám cưới, xe mộng "yên ương hồ điệp" cho biết bao đôi trai gái yêu nhau. Vậy mà cuối đời, ở tuổi 74, bà Bốn vẫn đau đáu vì "mai này chẳng còn ai ăn trầu", tiếc cho cái nghề của mình rồi chẳng có truyền nhân! Cụ là nhân vật chính trong bài báo của một đồng nghiệp với tôi và anh cứ ngại rằng cụ là người cuối cùng têm trầu đưa duyên ở quê mình.   

          Chiều cuối thu, Chợ trung tâm Thị trấn Bình Định từng đoàn người tập nập qua lại nhưng chẳng mấy ai để mắt đến gian hàng trầu, cau. Nơi một cụ bà có gương mặt thật phúc hậu đang ngồi miệt mài têm những miếng trầu cho đám rước dâu nào trong thị trấn. Nghề têm trầu với gia đình bà Bốn là cái "nghiệp gia truyền". Đời bà ngoại, đời mẹ và bây giờ là kế mưu sinh của bà. Có thể cái "nghiệp" này còn xuất hiện trước đó nhiều thế hệ nữa kia. Bà Bốn kể: "Khi còn là đứa bé lên mười, mẹ đã dắt tôi theo trong những lần gánh trầu, cau ra họp chợ ở của Đông thành Bình Định để học nghề. Thời đó, lễ nghi cho đám cưới đâu có nhiều như bây giờ nhưng tiệt nhiên không bao giờ thiếu miếng trầu, buồng cau. Người nghèo thì ra chợ đặt hàng với mẹ tôi, còn những nhà khá giả thì mời đến nhà têm trầu, chẻ cau. Têm trầu thì ai chả làm được nhưng khi đám cưới, sính lễ thì người trong thị trấn này đều phải đặt hàng ở chỗ mẹ tôi. Lúc đó tôi còn nhỏ, mẹ không cho têm trầu vì sợ mất duyên con gái".

Cụ Bốn và gian hàng trầu cau của mình

          Khi đã "kết duyên" vợ chồng, năm 19 tuổi, bà Bốn mới bắt đầu theo nghề bán trầu, cau để mưu sinh. Nhưng càng về sau, tục ăn trầu cũng giảm dần, khách hàng của bà Bốn chỉ còn lại những cụ già thích ăn miếng trầu cho "đỡ nhạt miệng". Bà Bốn cũng chuyển dần sang nghề têm trầu, chẻ cau cho những lễ, tết và nhất là các đám cưới hỏi. Bà Bốn cho biết: Mỗi hộp trầu (6 miếng trầu, 6 miếng cau) dành cho các đám cúng tế có giá 5.000 đồng. Thỉnh thoảng có đám cưới hỏi, người ta đặt mâm trầu, cau buồng giá khoảng 200.000 đồng-300.000 đồng. Làm cái nghề này sống cũng bấp bênh lắm, những tháng trời nắng như từ tháng 6 đến tháng 8 (Aâm Lịch) và tháng Chạp có nhiều ngày tốt, cưới hỏi cúng xin nhiều càng kiếm được vài chục ngàn đồng chứ những tháng còn lại thì chỉ được những ngày rằm, mồng một mà thôi".

          Bà có mặt ở chợ từ 6 giờ sáng cho đến hơn 17 giờ vậy mà trung bình mỗi ngày cũng chỉ kiếm được vài ba chục ngàn. Tuy là vậy nhưng nhờ nghề têm trầu, cộng với nghề lái xe của chồng, bà Bốn đã nuôi dưỡng 6 người con trưởng thành. Khi đã về già, chồng nằm một chỗ, cuộc sống của hai vợ chồng bà Bốn dựa cả vào quán trầu này. Bà Bốn tâm sự: "Mấy đứa con của tôi thấy làm cái nghề này cực quá mà không kiếm được bao nhiêu đồng nên cứ bảo nghỉ, ở nhà để chúng nuôi dưỡng. Nhưng tôi không thể bỏ nghề này được. Mấy hôm mưa, bão phải nghỉ bán nhưng ở nhà vẫn thấy bồn chồn lắm. Tôi sợ có đám, lễ hay ai đó muốn ăn miếng trầu thì biết mua ở đâu?".

          Bà Bốn cho rằng, hành nghề têm trầu phải là người đã có đôi có cặp và gia đình phải hòa thuận, hạnh phúc thì miếng trầu sính lễ mới mang lại điềm lành cho đôi tân hôn. Nếu 1 cái lễ họ nhà trai sang nhà gái thì đi 2 cặp trà, cặp rượu, kèm theo 2 hộp trầu. Gia đình khá giả sẽ đặt làm hẳn những mâm trầu gồm cau nguyên buồng (thường là 105 trái) và những lá trầu được xếp quyện vào buồng cau tượng trưng cho sự gắn kết. Ngày xưa, miếng trầu têm rất đơn giản, quệt vôi lên lá trầu, xếp 2 bên lại rồi cuộn tròn là xong. Bây giờ miếng trầu têm phải có hình cánh én. Khi têm trầu người ta dùng chiếc dao nhỏ cắt 2 bên đuôi lá trầu thành 2 chiếc cánh én rồi quệt vôi, cuộn tròn từ đầu lá xuống đến 2 cánh én thì dừng lại rồi dùng đầu cây nhọn chọc thủng giữa miếng trầu, găm cuống lá trầu vào đó để giữ không cho miếng trầu bung ra. Bà Bốn nói: "Niềm vui của nghề têm trầu chính là nhìn thấy hạnh phúc của những đôi lứa uyên ương mà miếng trầu xe duyên của họ do mình tạo ra. Ở cái chợ có cả trăm người như thế này nhưng không ít người mà miếng trầu đám cưới của họ do tôi hoặc mẹ tôi têm. Có những người đến nay vẫn còn nhớ và thường hay nhắc lại chuyện xưa mỗi khi ghe ngang qua gian hàng của tôi. Như vậy là vui lắm rồi!".

Khách mua trầu, cau tại gian hàng bà Bốn

          Sau giây phút hào hứng, bất chợt giọng bà Bốn trầm xuống: "Cả cái chợ này bây giờ cũng chỉ có một mình tôi têm trầu, bán cau. Nhưng khi tôi không bán được nữa không biết có ai theo nghề này không? Ngay cả 2 đứa con gái của tôi giờ cũng đã không màng đến cái nghề "nghèo nàn" của gia đình 3 đời mẹ truyền con nối thì tôi chắc sẽ không còn ai màng đến công việc này!".

          Chuyện bà Bốn là tôi nhớ đến chuyện Thái Đức Hoàng đế Nguyễn Nhạc của nhà Tây Sơn ngày xưa. Trước lúc dựng cờ khởi binh, Nguyễn Nhạc cũng từng hành nghề buôn trầu dọc sông Kôn nên đến nay người dân địa phương vẫn còn hay gọi ông là anh Hai Trầu. Từ quê nhà ở làng Kiên Mỹ (nay ở xã Bình Nghi, huyện Tây Sơn, Bình Định), Nguyễn Nhạc ngược lên sông Kôn mua trầu của đồng bào vùng cao tại các huyện Vĩnh Thạnh (Bình Định), KBang (Gia Lai),... rồi tập kết tại bến Trường Trầu (xã Bình Nghi) và xuôi theo dòng sông Kôn đến bán tại các chợ ở hạ nguồn tại xã Nhơn Hậu, và khu vực thị trấn Bình Định ngày nay. Nhờ buôn trầu mà Nguyễn Nhạc kết nối với đồng bào Ba Na trong cuộc khởi binh Tây Sơn, kết duyên với một người phụ nữ Ba Na ở huyện KBang đến nay dân gian vẫn còn gọi là Cô Hầu. Điểm cuối cùng dừng chân trên hành trình buôn bán trầu về sau được Nguyễn Nhạc chọn làm Đại bản doanh của cuộc khởi nghĩa Tây Sơn là thành Hoàng Đế (xã Nhơn Hậu),... Mấy trăm năm đã trôi qua, thành Hoàng Đế, bến Trường Trầu,... chỉ còn lại là những dấu tích mờ phai nhưng tục ăn trầu của người Việt Nam vẫn còn đó. Tôi cứ ngỡ "con đường trầu cau của Nguyễn Nhạc" ngày xưa vẫn còn đâu đây trong gian hàng cụ Bốn. Thì lá trầu, buồng cau của bà vẫn phải mua lại từ thượng nguồn sông Kôn về đó thôi.

Cổng thành nội Thành Hoàng Đế (tại xã Nhơn Hậu,

huyện An Nhơn)

          Bạn đồng nghiệp ơi! Bạn có nhớ ông Đồ ngày xưa trong thơ Vũ Đình Liên không? Ai bảo đó là một trong những ông Đồ cuối cùng của người Việt cơ chứ. Có thể đến bây giờ, ai đó vẫn nghĩ chúng ta còn biết đến các ông Đồ nhờ bài thơ "Ông Đồ" kia mà thôi. Đúng một phần thôi bạn a. Ông Đồ ngày xưa là văn hoá của bao thế hệ cha ông để lại và lớp trẻ chúng ta bây giờ vẫn đam mê gìn giữ. Những ngày giáp tết, tôi (và có cả bạn nữa đồng nghiệp à) đã từng thấy bóng dáng những ông Đồ ngày xưa qua những anh chàng viết thư pháp trên đường phố Quy Nhơn (Đà Nẵng quê tôi nữa). Người viết rất trẻ, người xem, người mua cũng còn rất trẻ. Nếu muốn thấy ngay bây giờ, bạn cứ lên đồi Ghềnh Ráng đi, có một "ông Đồ" chừng 30 tuổi đang miệt mài trên đó. Vậy thì cớ gì ta cứ sợ mất đi tục quán "miếng trầu là đầu câu chuyện" ?

Đĩa trầu têm cánh én

         Bà Bốn và mấy bạn đồng nghiệp cứ ngại rằng rồi sẽ chẳng còn ai têm trầu, bán cau. Nhưng tôi vẫn cứ tin rằng, còn người Việt Nam thì còn có tục "miếng trầu là đầu câu chuyện", và trầu cau vẫn mãi là câu chuyện tượng trưng cho sự keo sơn gắn bó của những đôi trai gái yêu nhau, của tình máu mủ ruột rà. Bởi mỗi một đứa trẻ sinh ra và lớn lên ở đất nước Việt Nam mình, từ những câu chuyện cổ tích của bà, của mẹ và suốt những năm học Tiểu học, THCS,... đã in đậm câu chuyện cổ tích "Trầu Cau" để rồi mang theo suốt cuộc đời. Sau bà Bốn  rồi sẽ còn có những Bà Năm, Bà Sáu,... và nhiều người sau đó nữa têm trầu, bán cau. Khi nào đám cưới của bạn, con bạn, cháu bạn,... hãy nhớ mua lấy miếng trầu buồng cau, để cho thế hệ sau biết rằng, người Việt Nam sống với nhau bằng cái tình, cái nghĩa.

           Hãy cùng tin vào điều đó đi.


Chuyện những “ngài” Nam Hải trên đảo Lý Sơn

           
Mấy trăm năm qua, ngư dân Lý Sơn (Quảng Ngãi) luôn tôn thờ những ông Nam Hải ngoài biển khơi. Mỗi khi các ông "luỵ" vào đảo mình, người dân lại tổ chức tang lễ, ma chay và xây lăng thợ phụng rất trang nghiêm. Vị Nam Hải thờ tại Lăng Tân (xã An Vĩnh, huyện đảo Lý Sơn) còn được người dân tôn kính gọi là Đồng Đình Đại Vương có quyền uy bậc nhất trên biển Đông.       

          "Đạo" của ngư dân

          Chuyến tàu tốc hành vừa cập cầu cảng Lý Sơn, chúng tôi  được một chiến sỹ Bộ đội Biên phòng giới thiệu rằng, muốn biết văn hoá của ngư dân trên đảo, phải tìm đến nhà ông Phù Ngã (64 tuổi)- Tân chủ vạn Vĩnh Thạnh- đại diện cho 7 sở ngư dân đang thờ phụng bộ xương cá voi tại Lăng Tân. Kì lạ thay, ở cái huyện đảo rộng khoảng 10 cây số vuông với hơn 20.000 dân này, hỏi đến ông Phù Ngã thì ai cũng biết. Khi tôi thưa chuyện, ông Ngã cười rồi bảo: "Trên đảo này ai cũng thờ Đồng Đình Đại Vương, mà tôi là người đại diện cho họ để lo việc cúng tế thì làm sao mà không biết được. Ở Lý Sơn, đứa trẻ vừa lọt lòng, trong những câu chuyện cổ tích mà cha mẹ chúng kể lại thì đã có nhiều chuyện nhắc đến các vị Nam Hải, nhất là Đồng Đình Đại Vương". Ông Ngã không biết Đồng Đình Đại Vương vào "tu" trên đảo mình khi nào mà chỉ nghe người già kể lại là ngài đã "luỵ" vào đây từ hơn hai hay ba trăm năm trước. Ông Ngã nói: "Tôi chỉ nghe cha và ông nội kể lại rằng, ngày ông "luỵ" vào đây, hàng trăm người dân trên đảo tập trung "rước" (khiêng) nhưng ông không đi. Rồi khi đúng Ngọ (12 giờ trưa), 10 rước thì ông lại lên và đến địa điểm xây Lăng Tân bây giờ thì nhất quyết không đi đâu nữa. Từ đó, người dân xây đền thờ ông gọi là Lăng Tân hay Sở Đại Vương. Riêng bộ hài cốt của ông thì đến nay vẫn giữ được và đây là bộ xương cá voi to nhất trên đảo này".


          Ông Ngã kể lại: "Người đi biển mỗi khi gặp bão tố mà cầu khẩn thì nhất định được các ông Nam Hải che chở, đưa vào đất liền an toàn. Cách đây 3 năm, ông Nguyễn Đượm và ông Lê Khá (ở xã An Vĩnh) chở cát từ đất liền ra đảo xây nhà thì bất ngờ tàu gặp nạn trôi lênh đênh trên biển từ sớm mai đến chiều. Hai người cầu khẩn sự giúp đỡ và ông đã hiển linh, dìu 2 người trên lưng tiến vào đảo Cù Lao Chàm (Quảng Nam),... Sau đó nhờ tàu của một ngư dân khác đưa vào bờ. Mới đây nhất, năm 2008, trên đường đi đánh cá cùng 11 ngư dân khác, anh Bùi Văn Thái (29 tuổi, trú thôn Tây, An Vĩnh) bị rơi xuống biển nhưng mọi người không biết. Đến sáng hôm sau, người trên tàu thấy thiếu người mới quay lại tìm thì phát hiện anh Thái đang nằm trên lưng một ông Nam Hải. Tàu lại gần thì ngài lặn xuống biển sâu,..." Theo ông Ngã thì không thể kể hết những trường hợp ngư dân trên đảo gặp nạn ngoài khơi được các ông Nam Hải cứu mạng từ trước đến nay. Tục lệ của dân trên đảo Lý Sơn, người nào phát hiện có ông Nam Hải "luỵ" vào trước tiên thì người đó sẽ là chủ tang, lo việc tang lễ giống như người con trai trưởng lo tang lễ cho bố, mẹ mình. Trong ngày lễ tang của các ông Nam Hải được ngư dân xem là đại lễ, tất cả người đều tham dự. Lý Sơn là đất lành nên các ngài Nam Hải thường chọn nơi đây để an nghĩ và ngư dân trên đảo cũng nhờ thế mà hưởng "phúc".

          Thăm Đồng Đình Đại Vương

          Tại Lăng Tân, ngư dân thờ 3 vị Nam Hải là Động Đình Đại Vương và Đức ngư nhị vị tôn thần. Ngoài ra, trên đảo còn có Lăng Chánh, Lăng Thứ và chục lăng lớn, nhỏ khác cũng thờ các vị Nam Hải. Hằng năm, vào mùa xuân thì các ngư dân thường tổ chức lễ hội Cầu Ngư để cầu mong một năm đi biển được bình yên. Khi chúng tôi xin vào viếng Đồng Đình Đại Vương, ông Ngã tỏ ra lưỡng lự: "Không phải lúc nào và ai cũng diện kiến ông được đâu. Mỗi năm chỉ mở cửa nơi ông an nghỉ một lần vào mùa Xuân để ông Thủ tự Sở Đại Vương quét bụi và dân làng có dịp thờ cúng mà thôi. Những trường hợp bất thường thì phải mua trầu, rượu, trái cây cúng để xin, nếu ông đồng ý thì mới được vào". Nói xong, ông Ngã bảo con gái mua các thứ cần thiết để cúng còn mình thì gọi điện thoại cho Thủ tự Sở Đại Vương- ông Nguyễn Văn Hỏi (78 tuổi)-  xin ý kiến.


         
Chúng tôi vừa đến  cổng Lăng Tân, Thủ tự Sở Đại Vương chặn trước cổng và xem lại giấy tờ tuỳ thân của từng người rồi dặn  rằng: "Chúng tôi phải "cáo" các Ngài và xin xăm, nếu Ngài cho thì các anh được vào, nếu không thì đành chịu. Trong quá trình chúng tôi tiến hành lễ thì nhất định không được chụp ảnh hay đụng vào bất kỳ đồ vật nào trong lăng. Khi ông Tân chủ vạn bái xong các anh được phép đứng bên ngoài chụp ảnh. Còn chuyện vào thăm nơi ông nghỉ thì chờ chúng tôi xin xăm thế nào rồi hãy tính". Nói xong, hai ông mở cửa, bước vào trong lăng và chuẩn bị hương đèn, dâng lễ vật lên bàn thờ. Trước khi cúng, ông Ngã hỏi tên và tuổi của chúng tôi để trình lên Đồng Đình Đại Vương.


          Khi xin được xăm, ông Ngã và ông Hỏi đốt đèn, mở cánh cửa gian phòng chứa hài cốt Đồng Đình Đại Vương cho chúng tôi vào thăm. Bộ xương cá voi lớn được phủ một tấm vải đỏ chứa đầy cả căn phòng. Oâng Hỏi nhè nhẹ dỡ miếng vải đỏ và giới thiệu từng bộ phận trong hài cốt Đồng Đình Đại Vương cho chúng tôi được rõ. Ông Hỏi cho biết: "Lăng Tân hiện cóù 3 bộ hài cốt của các ông Nam Hải, một của Đồng Đình Đại Vương và một của ông Tả Đức Ngư, ôâng Hữu Đức Ngư chỉ được thờ ở đây còn bộ cốt của ông thì chúng tôi không biết ở đâu". Chỉ vào một cái quan tài nhỏ nằm bên bộ xương cá voi khổng lồ, ông Hỏi nói tiếp: "Bộ hài cốt còn lại nằm trong cái "chăn" này. Sau khi Đồng Đình Đại Vương "luỵ" vào đây được 2 hay 3 năm gì đó thì ông Nam Hải này cũng "luỵ" theo vào đây để được hầu hạ bên cạnh Đồng Đình Đại Vương. Nhỏ thế nhưng cũng giữ đến chức Thiếu tá rồi đó"... Xong việc, ông Ngã hướng dẫn chúng tôi vái tạ ơn các ngài Nam Hải và trải chiếu dưới nền để cùng hưởng "lộc" của ông.


          Ông Mai Giang-Trưởng phòng VH-TT&DL huyện đảo Lý Sơn- cho biết: Lý Sơn hiện có 3 di tích cấp quốc gia, 6 di tích cấp tỉnh. Trong năm 2009 này, chúng tôi đang tiếp tục lập hồ sơ đề nghị cấp trên công nhận thêm 4 di tích cấp tỉnh nữa trong năm 2009, trong đó có Lăng Tân. Di tích Lăng Tân và bộ xương cá voi tại xã An Vĩnh cùng với nét văn hoá tín ngưỡng dân gian xung quanh nó rất cần được phục dựng để giới thiệu với du khách. Chúng tôi đã tiến hành đo kích cỡ của 1 số xương trên bộ xương cá voi này thì mỗi chiếc xương sườn dài đến 3m, mỗi đốt sống sụn giữa cơ thể to đến 40cm,... Ước lượng khi còn sống, cá voi này nặng đến 40-50 tấn...".

          Huyện đảo Lý Sơn có gần 100 di tích với một quần thể các đền, chùa, lăng, miếu, mộ gió của các chiến binh Hoàng Sa,... Trải qua hàng trăm năm với bao biến cố của lịch sử nhưng những di tích này vẫn còn nguyên vẹn, ít bị xâm hại như chùa Hang, chùa Đục, đình làng Lý Hải, quần thể di tích Âm Linh Tự, nghĩa trang lính Hoàng Sa,... đang trở thành những điểm du lịch, thăm quan ưa chuộng của du khách gần xa. Rồi đây, khi di tích Lăng Tân được công nhận, hài cốt Đồng Đình Đại Vương được phục dựng, những truyền thuyết, nhưng câu chuyện về các ông Nam Hải sẽ theo chân du khách đi khắp bốn phương. Người dân trên đất Lý Sơn anh hùng sẽ có thêm một niềm tự hào về quê hương xứ sở của mình.


Thơ Nguyễn Hồng Công 3

 

      21- Em chính là em

 Săm soi lại dung nhan

        rất nhiều người khen em xinh (và em cũng cảm thấy thế).

      Cụ  thể thì:

      Đôi mắt (cửa sổ tâm hồn). Cửa sổ của em không long lanh, không đen láy, mà lại luôn luôn mọng nước và lồi ra nữa. Hậu quả của những lần em bị phù, bị thừa nước.

        Đến cái mũi, không cao cũng chẳng nhỏ gọn. Rất to và lại còn hơi hếch hếch. mà bạn em thường gọi là mũi búp bê.

       Nói chung là xấu!

      Cái miệng, cái này thì... cái miệng em rất xinh và duyên, em không cười thì thôi, em mà cười thì ....

      Em cười đấy có anh nào ngất chưa?

      Răng của em. Không trắng, không đều, hơi vàng.

      Mái tóc. Không đen, không dài, lại xoăn tít, vàng ươm, khô cứng, nhìn như tóc giả.

      Cái này mới quan trọng nhất này:

      Càng ngày em càng bé đi. Thiếu can xi quá nhiều, em bị loãng xương!

      Đến nước da không ngăm đen, không trắng nõn nà, không mịn, không hồng. Lại tai tái, mai mái, do em bị thiếu máu... Cho dù em có nguỵ trang bằng một lớp phấn hồng.

      Còn cánh tay, nó không trắng cũng không tròn, mà lại nổi lên mấy cục ven to lắm.

      Da em đã xấu lại còn nhăn nhúm nữa!

        thể em hỏng hết rồi!

       Thực ra, con người ta cũng chỉ là một bộ máy và rồi cũng đều phải hỏng...

      Nhưng em rất giàu tình cảm và tiếng cười. 

      Một trái tim đủ sức để chứa đựng tình yêu thương mặc dù nó nằm rất sâu trong lồng ngực.

22- Chênh vênh

      Có lúc

      Có rất nhiều lúc muốn bật khóc thật to dù chẳng cần     biết lý do là gì

      Nhiều áp lực

      Nhiều điều vỡ vụn, tan nát.

      Cái vòng luẩn quẩn

      Bủa vây

      Khi sức đang cạn kiệt

      Tủi thân

      Cùng cực

      Vẫn sống!

      Muốn được nghỉ ngơi, muốn được từ bỏ tất cả...

      Mệt mỏi chỉ chực ngã xuống. ..

        Thỉnh thoảng lại trỗi dậy

      Thôi kệ

      Đời

      Muốn trôi đi đâu thì trôi.

      Đấy thế đấy!

      Quên đi

      Những gì không đáng nhớ.

      Cố gắng kiếm tìm

        Gom nhặt từng chút, từng chút hạnh phúc giữa biển người bao la...


     
23- tuổi 15

      Tuổi thơ em lặng lẽ trôi, giống như bất cứ đứa trẻ con nông thôn nào thời bấy giờ. Cũng đuổi bướm hái hoa, cũng lang thang trên những cánh đồng có lúa, có nắng vàng vàng...

      Ai nói bất hạnh thì nó là bất hạnh, ai nói là hạnh phúc thì đó chính là hạnh phúc. Còn  đối với riêng em, khổ đau hay hạnh phúc thì em vẫn cứ muốn lời cám ơn, cám ơn những đấng sinh thành đã tạo ra em!

      Được xuất hiện trên thế giới tươi đẹp này là một điều tuyệt vời lắm rồi!

      Trong tình yêu thương của mẹ (mẹ là cả người cha của em, mẹ làm tất cả những việc của một người đàn ông, sợ mẹ vất vả nên em cũng hay giúp mẹ. Vì thế, những việc của người đàn ông trong một gia đình không có đàn ông, hai mẹ con em vẫn làm được), của họ hàng em vẫn lớn, em là học trò ngoan.

      Thừa hưởng giọng hát của bố và mẹ em hát rất hay, luôn đi biểu diễn văn nghệ, em rất vô tư, yêu đời, em rất hay cười nữa. Nhưng khuôn mặt em luôn có một nét ưu tư mà ai gặp em cũng phát hiện ra ngay.

        em cũng biết rằng những đứa trẻ mồ côi cha thường già trước tuổi, có lẽ em cũng không ngoại lệ.

      Em cứng cỏi, em mạnh mẽ, em cố gắng phấn đấu học tốt để khi lớn lên sẽ giúp đỡ mẹ, sẽ bù đắp cho mẹ cả vật chất lẫn tinh thần.

      Nhưng thật không may, mọi chuyện không may luôn xảy ra với em. 14 tuổi, em mắc phải một căn bệnh hiểm nghèo mà y học phải bó tay, em đã phải sống chung với bệnh viện với bác sỹ và thuốc...

      Hành trang vào đời của em không chỉ là những tập vở những con số mà cả một kho thuốc Tây lẫn thuốc Nam...

      Khi bạn bè trang lứa tung tăng đến trường thì em lại tranh thủ đến bệnh viện khám và điều trị.  Được ngày nghỉ lại đi đến nơi có  thầy thuốc Nam chữa bênh giỏi.

       Một năm cấp 2 và 3 năm học cấp 3, cuộc sống của em tràn ngập màu thuốc. Trong cặp sách của em có thể thiếu bất cứ thứ gì nhưng một thứ không thể thiếu là... thuốc.

        không có một sức khoẻ như các bạn nhưng em vẫn đi thi tốt nghiệp cấp 3 một cách xuất sắc, dẫu thi tốt nghiệp xong thì em nhập viện luôn. Cuộc đời em vừa hé mở đã đóng sầm ngay trước mắt. Em mới 18 tuổi thôi mà, 18 tuổi có nhiều ước mơ, nhiều hoàn bão, nhiều việc phải làm lắm!

      Em không than thân trách phận!

      Người ta thường nói, "trong cái rủi lại có cái may". Nhưng với em, trong cái rủi lại có cái rủi hơn.

      Bố  mất sớm, mắc bệnh hiểm nghèo, bệnh mà xác suất khỏi bằng "mo".

      Nhiều lúc em thấy cuộc sống quá bất công với em. Có  nhiều người thì đầy đủ cả bố mẹ, sức khoẻ sung mãn, tiền bạc dồi dào, còn em...? Em có làm gì nên tội đâu.

      24- Mẹ yêu

      Vừa chớp mắt một cái

      Đã hơn 10 năm rồi.

        Con gái!

      Đã trưởng thành hơn

      Biết suy nghĩ hơn, không hay dỗi và khóc nhè...

      Con chậm chạp nên làm việc gì cũng muộn

      Luôn luôn sợ muộn, làm việc gì cũng vội vàng vì luôn sợ không có cơ hội nữa! 

       Nghĩ rất nhiều.

         Nghĩ mãi!

      Nghĩ  mãi...

      Vẫn chưa hết cái để nghĩ.

        rồi không suy nghĩ nữa!

         Mẹ ơi! Con có cảm tưởng rằng, con người mẹ sinh ra là để gặp khó khăn, bất hạnh! Những sự việc không may luôn xảy ra với mẹ.

         Niềm tin, lòng dũng cảm của mẹ lớn nên chúng ta đã vượt qua được tất cả và làm được những điều mà trước đó không ai tin có thể làm được.

         Thật là tuyệt vời phải không mẹ!

         Con tin!

        xảy ra chuyện gì

      Mẹ  của con

      Sẽ

      Vững vàng hơn!

      Mạnh mẽ hơn nữa!

      Vì cuộc đời này rất tuyệt vời

       Rất đáng sống lắm!

         Mẹ sẵn sàng đương đầu với những thử thách mới chứ mẹ yêu của con?

      Mẹ  đừng buồn nhiều

      Về  cuộc đời con, cho dù không được dài

      Không sao đâu mẹ ạ!

       Cuộc đời con người

      Không quan trọng có dài hàng trăm năm hay không mà quan trọng là đã làm được gì, để lại những gì!!! 

        Con hạnh phúc và rất tự hào là con của bố mẹ

      Thiên  đường cũng chỉ êm ái đến thế này mà thôi!

 25- Mắc nợ

      Nợ  cuộc đời!

      Nợ  nhiều quá!

      Bao giờ mới trả hết.

      Nợ  những hàng cây, những con đường... vô tình làm chúng đau!

      Đau đớn một mình!

      Nhiều chuyện dồn dập bắt buộc phải suy nghĩ

      Nhiều khó khăn bắt buộc phải đối đầu.

      Nhiều  đau khổ bắt buộc phải bước qua

      Nhiều  đến mức lấy cái đau khổ mới lấp hết những đau khổ cũ, làm chúng mới lên và gọi đó là hạnh phúc.

    26- Ngày mai

      Ông trời còn có lúc được ngơi nghỉ, nhưng chị em mình thì không!

      Không lúc nào được nghỉ hết.

      Những cơn đau đáng ghét kia không còn nghe lời em nữa phải không?

      Để chị lôi ra đánh cho nó một trận nhé!

      Chỉ  một chút đau thương nữa thôi.

      Đã bao nhiêu lần em đã có ý định từ bỏ ước mơ của mình.

        không hề mong muốn và không biết bao nhiêu lần chị  phải đối mặt với tận cùng của khổ đau, thất bại.

      Khi đó, chị cũng không từ bỏ, chị đã giữ mình để không gục ngã.

      Rồi tất cả chúng ta sẽ trôi.

      Qua một chút đau thương nữa thôi.

      Ngày mai của những ngày mai.

      Tiếng cười xen lẫn vị đắng.

      Rồi một ngày nào đó tất cả chúng ta sẽ bay lên

      Gió vi vu lướt bên tai

      Những áng mây êm dịu sẽ vỗ về ta

      Bầu trời xanh thắm đang chờ đón chúng ta

      Lung linh ánh sắc của cầu vồng sẽ đưa ta đi

      Hãy đón lấy những gió và nắng.

      Hãy giang đôi cánh thật rộng

      Gió đưa ta đi thật xa, thật cao cho quên hết đau khổ buồn phiền.

      Để thấy mây, để thấy gió, để hoà vào tiếng gió, để cất tiếng hát. 

      Tôi không sợ gì đâu, không ngại ngùng gì.

      Tất cả chỉ là giấc mộng

      Bay lượn

      Không chiếm giữ

      Sẽ bay lên

      Nước mắt đẹp và huyền ảo.

      Không biết gọi tên là gì

      27-Thời gian

      Không cử động được, không ra khỏi ngôi nhà của mình

      Linh hồn bay tới bất cứ nơi nào tôi muốn

      Có ai đánh đâu mà mình vẫn đau?

      Tôi nghĩ đến em

      2h đêm

      Có lẽ em đã ngủ

      Đau tự mình đau

      Thương tự mình thương

      Vực thẳm thời gian ngưng lại.

      28-Xóm trọ của tôi

      Chúng tôi chạy thận mỗi người một ca khác nhau

      Nếu có một người đến giờ mà chưa về là tất cả lại lo lắng !

      Đợi chờ nhau như chờ người xa trở về

      Một người về là có người chạy ra đón và hét lên

      Chưa thấy về là có người vào tận trong bệnh viện để tìm...

      Nhỡ đâu... ???

      Điều này dễ xảy ra lắm!

      Ngày mà tất cả không phải vào viện

      Chúng tôi lại tụ tập làm món nem rán

      Hùng chuyên gia đi chợ vì hắn có kinh nghiệm bán nước chè trong bệnh viện

      Hắn mua đủ thứ: Nào hành, nào trứng, nào miến...

      Còn Thái và tôi có nhiệm vụ rán nem.

      Những đầu bếp không chuyên rán nem đen xì

      Dãy nhà trọ của tôi thân thương lắm!

      Chúng tôi chia nhau từng quả cà muối giòn chua 

      Từng bát canh cua thấm đượm

      Hạnh phúc người nghèo đơn giản lắm

      Điều đó không phải bàn cãi gì thêm

      Lúc nào họ cũng hớt hải vội vàng

      Giống như tôi chẳng đâu vào đâu cả !

29-Tình anh

Em đau-lệ sầu tràn khoé mắt

Em yêu- mặt trời rạng ngời khuôn mặt

Mặt trời rực rỡ!

30- Đừng trách em

Anh đừng trách vì em không nhập viện

Bố mẹ kìa hai mắt trũng sâu

Không còn sức để mà  thở đâu

Em không muốn bố mẹ  buồn thêm nữa

Rồi lại chạy ngược chạy xuôi  để lo kinh phí

Em đau quen rồi!

Em

Chụp ảnh thì cứ  đứng sau

Lọt thỏm giữa hàng người

Anh biết không, đôi giày của em đó

 "Nhoẻn miệng" cười em.

Em xin lỗi vì hay đi dưới nắng!

Tóc cháy xém, da chuyển màu  "đen" rồi

Các em bé đang cần em lắm  đó

Em đến để trao nụ cười

Vì các em không cha không mẹ.

Muốn lau khô dòng lệ  của các em

Bằng cả trái tim và tấm lòng!

Mong những dòng nước mắt ngừng chảy

Những giọt nước mắt chỉ  là những hạt sương

Những đôi mắt buồn lấp lánh niềm tin

Những em bé trắng trong như  tuyết

Cuộc đời em sẽ đi về  đâu?

Em xin lỗi vì em hay sai hẹn!

Các em đòi, đành lỡ hẹn với anh

Những em bé chất độc màu da cam

Hình hài biến dạng nhưng ánh mắt vui tươi

Các em vẫn yêu vẫn khát vọng với cuộc đời!


Em cười kìa, có biết lòng chị đau

Thân thể đau nhưng tâm hồn phơi phới

Mặt rạng ngời và tràn ngập niềm tin

Các em à, hãy gắng lên!


Em xin lỗi vì mắt em hay ướt!

Giọt mưa nào rớt vào đó  đấy thôi

Khi tâm hồn em đang ở tít chân trời

Lúc lại ẩn vào một góc khuất

Mi nhỏ lệ nhưng linh hồn không khóc

Nó đang cười đùa


1 2 3 4 5 6  Sau»