Sign up

Những câu nói “top” trong năm 2009

Một năm chạy ngược, chạy xuôi vui buồn không biết bao nhiêu mà kể. Có thể mình  đã có sai lầm, thất bại trong công việc nhưng mà đời vẫn còn nhiều niềm vui khác. Mọi chuyện rồi cũng đi qua, nhưng có những câu nói mà mình nghe một lần vẫn ám ảnh mãi. Có những câu cũng thật là vui những cũng có những lời thật buồn cười.

          1) Ông Mai Đại Đức, cán bộ phụ trách LĐ-TB-XH xã Canh Hiển (huyện Vân Canh, Bình Định) nói khi tiếp xúc với các PV: 

"Việc lập danh sách hỗ trợ tiền tết (cuối năm 2008) cho người nghèo này là do dựa vào kết quả điều tra... năm 2007 vì danh sách của thôn chưa cập nhật được sự biến động về đời sống, dân cư!... Ông Hứa có nhà to nhưng hai vợ chồng không làm gì nên thuộc hộ nghèo, anh Tuấn ở nhà tạm bợ nhưng nuôi 200 con vịt đẻ, có thu nhập nên đã thoát nghèo". (www.sggp.org.vn/xahoi/2009/2/181742/).

          2) Anh Cường (Quảng Ngãi):

          "Trọng ơi, ông anh của anh đi làm gỗ trên núi vừa dắt về một người rừng. Em ra Quảng Ngãi anh dẫn lên nhà anh ấy nhé"

          Tào không thể tưởng tượng nổi. Khi mình ra Quảng Ngãi, lão Cường dẫn lên Trà Bồng (quê của lão) ăn cháo gà rồi lên huyện Tây Trà nhậu một chầu say bí tỉ. Tối đó, trời mưa, mình không biết đường mà lão Cường lại đi lạc đường! Còn "người rừng" thì đã được bà con dẫn về nhà đâu mất rồi!

eo chim.jpg

 Nhậu ở Eo Chim (ranh giới Tây Trà và Trà Bồng)      

   3)Ông Phạm Văn Hùng (Đài truyền thanh An Nhơn):

           "Mày thua đi Trường Sơn (Đài PT-TH Bình Định) ơi, mày chơi không lại thằng Thung (báo NNVN). Tao biết mày chơi dữ lắm nhưng mà  cũng chỉ có mấy năm nay còn thằng Thung nó chơi từ mấy chục năm nay".

           Câu này ông Hùng biệt danh "ba Hùng cào cào" nói liên tục gần 1 giờ đồng hồ trong lúc đánh bi-a sau một chầu nhậu thịt cầy đến quên đời.

ba hung cao cao.jpg

       Ba Hùng cào cào

   4) Ông Trần Kim Thạch (1922- ở xã Hoài Thanh, huyện Hoài Nhơn, Bình Định), :

          - "Thời ấy mấy nẫu nói là tui (tôi) hô một tiếng là cây bàn rụng lá"

          -" Được giao may cờ đỏ sao vàng để giành chính quyền năm 1945 nhưng lúc đó không tìm đâu ra vải màu, tôi và mấy anh em hoạt động trong xã lấy vải trắng nhộm phẩm đỏ và ngôi sao thì dùng nước nghệ nhộmấo vàng rồi may lại thành lá cờ"

          Ông Thạch nguyên cán bộ cách mạng thời tiền khời nghĩa. Vốn xuất thân từ một thanh niên con địa chủ có võ nghệ, ông giác ngộ cách mạng và đứng ra tập luyện võ trang cho thanh niên trong xã để giành chính quyền. Có biệt danh là "Quân sự sồ".

quan su so.jpg

Quân sự Sồ

          5)Trong một bữa nhậu đến hơn 10 giờ đêm, anh Phạm Vương Nguyên Khôi nhận được tin nhắn của người vợ đang có thai 7 tháng:

          "Anh đi công tác luôn đi, đừng về làm chi cho tui thêm bực mình ảnh hưởng đến cái thai trong bụng tui. Con tui mà có chuyện gì là tui hận anh suốt đời".

          Lão Khôi nay hay rủ bạn bè nhậu nhẹt cả ngày. Nhưng sau khi đọc tin nhắn này, cả bọn cương quyết không nhậu với lão sau 7 giờ đêm.

nghe vo dien.jpg

Lão Khôi điên nghe điện thoại vẫn "ngán" vợ

          6) Anh Trường Sơn (BTV) nói với em Việt Hương (báo TP):

          "Nghệ thuật sống của anh là có điểm dừng"

          Đương nhiên rồi, đam mê, nhậu nhẹt, công việc,... anh đều có điểm dừng. Những "cãi" thì chưa thấy anh dừng bao giờ! Tôi là dân Quảng Nam nhưng chắc cũng chào thua.

truong son btv.jpg

       Trường  Sơn

   7) Anh Xuân Vinh- Đài PTTH huyện Tuy Phước (Bình Định):

          "Việt Hương ơi, anh yêu em thấy mẹ luôn!"

          Câu này miễn bàn.

xv.jpg

Xuân Vinh

          8) Việt Hương (báo TP) nhắn tin cho lão Xuân Vinh:

          " Anh gửi tin này qua cho Hoàng Trọng để lấy đức của lão mà sống"

          Mình là Hoàng Trọng đấy. Câu này em VH nhắn khi anh XV vừa gửi cho em một cái tin.  

vh.jpg

Việt Hương

          9) Hoàng Nam Quốc- Đài PTTH huyện An Lão, Bình Định:

          "Người điên không biết khóc, người say không biết buồn"

          Lão nay thường hát câu nay khi rủ anh em đi nhậu hoặc khi đã say. Đặc biệt ấn tượng câu: "tôi là nhà báo Hoàng Nam Quốc đây".



          10) Lão Vũ Đình Thung (báo NNVN):

           "Mày lo gì. Nếu cần thì đêm nay, tao, thằng Hân, thằng Sỹ trải chiếu ngủ ngay tại đây!"

          Câu này là lão Thung nói trong đêm nhậu vào tháng 12-2009 trước ga Quy Nhơn. Hơn 22 giờ đêm, thấy lão đã xỉn, mình đề nghị về sớm vì anh em còn đi đường xa (nhà lão Hân, Thung cách ga hơn 20 km) thì lão phản pháo ngay. Nhưng khi nhậu xong lão đâu có nhà, ngủ lại nhà anh Tiến Sỹ. Đợt đó lão nhậu ở Quy Nhơn nguyên một tuần từ sáng sơm (sau khi cà phê) đến tối (kể cả đánh bi-a cũng uống bia), không tắm, mặc nguyên một bộ đồ. Chiều thứ 7 lão về, sáng thứ 2 tuần sau anh em gọi rủ nhậu thì lão bảo đã bị đau đến liệt tay, liệt chân,... không dám ra gió.

         Hãy đọc chuyện tình của các chàng và nànghttp://hoanhon2000.vnweblogs.com/post/7270/173046

          11) Thầy Ngọc Oanh (THPT Tăng Bạt Hổ, huyện Hoài Nhơn):

          "Con cá tươi mà hấp chín rồi cắn cũng ra máu anh Thung ơi"

          Nổ kinh khủng. Mình và lão Thung, Trường Sơn ra Hoài Nhơn công tác ở lại nhà (tập thể) của thầy Oanh. Thầy mua về hai con cá hồng nặng gần 2,5 kg để nhậu.

        ngoc oanh.jpg

 Thầy Ngọc Oanh (bên trái)

Nhiều niềm vui nữa đây này:

toi thich di nui rung.jpg

 Tôi vẫn thích những chuyến đi núi rừng

Vẫn có anh, em, bạn bè trong những cơn say:

nhung dem ngay vui.jpg

thua di son.jpg

nguyen han va ba hung.jpg

khi say van tam tinh.jpg

tam tru.jpg

Vẫn ca, vẫn hát cho đời thêm vui

doi van vui 3.jpg

doi van vui 2.jpg

cong tam.jpg

Vẫn say trên những chặng đường đi công tác

son.jpg

doi van vui 1.jpg

quen doi quen viec.jpg

say.jpg

say 2.jpg

say 3.jpg


Chúc mừng Giáng Sinh

Giáng sinh năm này thời tiết ấm áp, chúc bà con, cô, bác ăn chơi thoả chí, vui vẻ và hành phúc. Nếu có nhậu thì nhậu ít ít, cỡ chừng này thôi:
Sau một đêm giúp cha làm hàng đá để bán ở gần rạp hát Trưng Vương- Đà Nẵng, cậu bé này chui vào hang đá đánh một giấc ngon lành. Với người cha,  ngay trước đêm Giáng sinh, ông đã nhìn thấy được thiên thần. Mỗi năm Chúa xuống dương gian, gia đình ông có thêm một cơ hội kiếm tiền để trang trãi cho cuộc sống.
 
Trong đêm Giáng sinh này, mình sẽ nhớ ai? Lạy Chúa, xin Người đừng ban phước cho con được xỉn.


Đến "Đất võ" hoài niệm "ảo vải dựng cơ đồ"

Tín ngưỡng dân gian người Bình Định có một nét rất riêng: Tín ngưỡng sùng bái nhà Tây Sơn. Các lãnh tụ của phong trào áo vải khởi nghĩa Tây Sơn không chỉ được thần thánh hóa; người dân xem như các anh hùng ấy cũng là những thành viên trong gia đình với những cái tên thân mật như anh Hai Trầu, chú Ba Thơm, thầy Tư Lữ...

          "Ơn sâu, nghĩa nặng, dân mình còn ghi..."

          Những ngày cuối tháng 7, chúng tôi về làng Kiên Mỹ thăm lại khu vườn nhà Tây Sơn. Hơn 200 năm đã trôi qua, lịch sử đã bao lần thay đổi, người ta vẫn gìn giữ những di tích, luật lệ và tôn thờ nhà Tây Sơn như là những gì thiêng liêng nhất trong đời sống tín ngưỡng của mình.Trên mảnh đất xưa, cây me, giếng nước vẫn chan chứa biết bao hoài niệm. Khi phong trào nông dân Tây Sơn thất bại, từ đường của gia đình Tây Sơn bị triều Nguyễn phá hủy hoàn toàn. Với tấm lòng sùng kính những người anh hùng dân tộc, dân làng đã dựng trên nền nhà cũ của anh em Tây Sơn ngôi đình Kiên Mỹ để tưởng nhớ ba anh em nhà Tây Sơn.

22-7- anh tay son.jpg

          Nhằm tránh sự ngăn cấm của triều Nguyễn lúc bấy giờ, người dân gọi đình này là nơi thờ cúng Thành Hoàng. Dân làng đến nay vẫn còn lưu truyền các câu ca dao: "Cây me, giếng nước, sân đình/ Ơn sâu, nghĩa nặng, dân mình còn ghi" và "Cây me cũ, bến Trầu xưa/ Dẫu không tình nghĩa cũng đón đưa trọn niềm". Tại ngôi đình này, ngoài việc tôn thờ ba người anh hùng áo vải còn có tượng thờ các công thần, dũng tướng triều Tây Sơn: Ngô Văn Sở, Trần Văn Kỷ, Ngô Thời Nhậm, Bùi Thị Xuân, Trần Quang Diệu, Võ Văn Dũng.

15-6 anh 1 cay me cu (1).psd.jpg

  Dấu tích vườn nhà Tây Sơn còn lưu giữ đến bây giờ là hình ảnh cây me, giếng nước. Cây me này từng là nơi anh em Tây Sơn "ôn văn luyện võ" và bàn bạc việc quân cơ. Cạnh đó, giếng nước  nhà Tây Sơn được gọi là "giếng thiêng". Người dân trong vùng, du khách thập phương khi có bệnh thường đến điện thờ thắp hương khấn vái và xin nước này uống với niềm tin tâm linh rằng sẽ khỏi bệnh.

Anh Tô Đình Minh (người làng Kiên Mỹ, làm nghề nhiếp ảnh tại Bảo tàng Quang Trung) cho biết: Trước khi xây dựng Bảo tàng Quang Trung, giếng nước này được cả làng Kiên Mỹ sử dụng để uống và sinh hoạt. Những di vật của nhà Tây Sơn còn lại rất linh thiêng nên người dân địa phương thường xuyên hương khói. Những ngày lễ tết, dân làng đều mua hoa quả dâng vua và xin nước. Nhiều người trong làng khi đi qua Điện thờ Tây Sơn vẫn ngã mũ nón. Hàng năm, ngoài việc cúng giỗ, vào mồng 5 tháng giêng lễ hội chiến thắng Đống Đa cũng được người làng tổ chức tại đây.

          Bây giờ Điện thờ Tây Sơn đã được xây dựng khang trang nằm trong khuôn viên Bảo tàng Quang Trung. Thăm bảo tàng, du khách còn được chiêm ngưỡng nhiều báu vật của thời Tây Sơn như binh khí, sắc phong, triều phục,... cùng nhiều di vật các triều đại khác của Việt Nam.

          Cách Bảo tàng Quang Trung khoảng 300m về phía Bắc có một địa danh cũng rất linh thiêng là "Gò Đá Đen" (được công nhận di tích lịch sử-văn hóa vào ngày 16-11-1988). Theo sử sách, năm 1773 Nguyễn Nhạc xây dựng khu luyện tập cho nghĩa quân Tây Sơn tại khu gò này. 

          Tưởng như cảnh cũ, người xưa vẫn còn...

22-7 anh tay son 2.jpg

          Đến vùng đất Tây Sơn, du khách có thể nhìn những chú bé chăn trâu ven đường múa roi luyện võ và bất ngờ được nghe một lão nông ngẫu hứng kể về những truyền thuyết của nhà Tây Sơn. Ghé thăm bất kỳ nhà một người dân nào ở làng Kiên Mỹ, chúng tôi cũng đều nhìn thấy tượng bán thân vua Quang Trung cùng nhiều mô hình các di vật triều Tây Sơn được bố trí ở những vị trí trang trọng nhất trong nhà. Người dân Kiên Mỹ gọi ruộng ở làng mình là "ruộng vua", mỗi năm sau mùa gặt hái đều tự nguyện đóng góp lúa để thờ tế vua.

          Nhưng điều mà du khách ngạc nhiên nhất là 7 nghề truyền thống có từ thời Tây Sơn đến nay vẫn được người làng gìn giữ: xóm Rèn chuyên rèn dao, cuốc, thuổng và các dụng cụ bằng sắt; xóm Bún chuyên làm bún và các loại bánh hỏi, bánh tráng, bánh ướt; xóm Chợ Nghề buôn bán, đủ các mặt hàng; xóm Ươm chuyên nghề trồng dâu, nuôi tằm, kéo sợi; xóm Đường chuyên làm mía và nấu đường; xóm Đậu chuyên trồng đậu và làm các loại bánh từ đậu; xóm Trầu chuyên buôn bán trầu và gắn với di tích bến Trường Trầu.

          Bến Trường Trầu vốn là một bến buôn bán trầu lớn bên bờ sông Kôn. Trầu và cau từ Tây Sơn thượng đạo được hàng đoàn người (đồng bào thiểu số) gùi sau lưng theo đường bộ hoặc chở bằng một loại thuyền nan nhỏ xuống bến Trường Trầu bán về đổi lấy muối, đồ sắt và các sản phẩm khác.

          Tương truyền rằng, trước khi dựng cờ khởi nghĩa, Nguyễn Nhạc cũng tham gia buôn bán trầu nên người dân Kiên Mỹ cũng như nhiều vùng xung quanh đến nay vẫn quen gọi Nguyễn Nhạc là anh Hai Trầu (cũng như gọi Nguyễn Huệ là chú Ba Thơm, vì thuở nhỏ ông có tên là Thơm và gọi Nguyễn Lữ là thầy Tư Lữ, vì ông có thời đi tu). Trong chương trình Festival Tây Sơn, lễ đón vua quan Tây Sơn vào điện thờ và chương trình tái hiện cuộc hành quân thần tốc của nhà Tây Sơn sẽ bắt đầu từ bến Trường Trầu đến Điện thờ Tây Sơn.

1-8 khai mac festival Tay son. 3.jpg

          Ngày chúng tôi đến Kiên Mỹ, Bảo tàng Quang Trung đang trong giai đoạn xây dựng tu bổ thêm, vậy mà, du khách tham quan vẫn nối nhau vào dâng hương. Ban trưa ra bến Trường Trầu, nhìn về thượng sông Kôn mà lòng thấy bồi hồi xao xuyến. Tiếng nước chảy, tiếng gió khẽ động, chợt hình ảnh Trường Trầu hơn hai trăm năm trước như hiện về cùng những thuyền nan, xấp trầu, buồng cau. Rồi từ xa, tiếng trống trận Tây Sơn, tiếng voi gầm, ngựa hý từ Gò Đá Đen như vẫn còn vang vọng đâu đây...

Khuyến mãi thêm một vài hỉnh ảnh về di tích nhà Tây Sơn này:

22-7 anh tay son 4.psd.jpg

7-3 anh thanh hoang de 1.jpg

gia son 2.psd.jpg

hon gia son.psd.jpg

ho ban nguyet.psd.jpg

trong tran.jpg

Tr diễn trống trận Tây Sơn

DSC03222.psd.jpg

DSC03309.psd.jpg

luyen binh.jpg

Một vài hỉnh ảnh trong phim "Tây Sơn hào kiệt" quay tại huyện Tây Sơn

29-3 tay son hao kiet 2.jpg

29-3 tay son hao kiet 1.jpg

phim 3.jpg

IMG_5186.jpg


Tặng hoa chị em 20-10

Ngày phụ nữ Việt Nam 20-10 đến rồi, trong nhà có mấy bông hoa mà cứ rủng rỉnh, không đem đi tặng là chịu không được. Ai cần hoa giấy, hoa sứ trên đảo Lý Sơn không:



Hay ăn trái lưu trên đảo cũng được, ngọt lắm.

Ai cần mấy loại hoa này tôi chở đến, mặt già nhưng đời vẫn còn xuân chán!



Hay bong bóng:


Ít quá hả. Hay cây Bonsai này vậy?


Cũng không được à! Vậy thì tui vừa làm "lâm tặc" kiểm cái cây này trên rừng, lấy đi.

Không thì còn cái thân tui đây. Lấy không?


Miếng trầu vẫn mãi là... đầu câu chuyện

Gần trọn một đời người, bà Huỳnh Thị Bốn (ở thị trấn Bình Định, huyện An Nhơn, Bình Định) đã têm trầu đám cưới, xe mộng "yên ương hồ điệp" cho biết bao đôi trai gái yêu nhau. Vậy mà cuối đời, ở tuổi 74, bà Bốn vẫn đau đáu vì "mai này chẳng còn ai ăn trầu", tiếc cho cái nghề của mình rồi chẳng có truyền nhân! Cụ là nhân vật chính trong bài báo của một đồng nghiệp với tôi và anh cứ ngại rằng cụ là người cuối cùng têm trầu đưa duyên ở quê mình.   

          Chiều cuối thu, Chợ trung tâm Thị trấn Bình Định từng đoàn người tập nập qua lại nhưng chẳng mấy ai để mắt đến gian hàng trầu, cau. Nơi một cụ bà có gương mặt thật phúc hậu đang ngồi miệt mài têm những miếng trầu cho đám rước dâu nào trong thị trấn. Nghề têm trầu với gia đình bà Bốn là cái "nghiệp gia truyền". Đời bà ngoại, đời mẹ và bây giờ là kế mưu sinh của bà. Có thể cái "nghiệp" này còn xuất hiện trước đó nhiều thế hệ nữa kia. Bà Bốn kể: "Khi còn là đứa bé lên mười, mẹ đã dắt tôi theo trong những lần gánh trầu, cau ra họp chợ ở của Đông thành Bình Định để học nghề. Thời đó, lễ nghi cho đám cưới đâu có nhiều như bây giờ nhưng tiệt nhiên không bao giờ thiếu miếng trầu, buồng cau. Người nghèo thì ra chợ đặt hàng với mẹ tôi, còn những nhà khá giả thì mời đến nhà têm trầu, chẻ cau. Têm trầu thì ai chả làm được nhưng khi đám cưới, sính lễ thì người trong thị trấn này đều phải đặt hàng ở chỗ mẹ tôi. Lúc đó tôi còn nhỏ, mẹ không cho têm trầu vì sợ mất duyên con gái".

Cụ Bốn và gian hàng trầu cau của mình

          Khi đã "kết duyên" vợ chồng, năm 19 tuổi, bà Bốn mới bắt đầu theo nghề bán trầu, cau để mưu sinh. Nhưng càng về sau, tục ăn trầu cũng giảm dần, khách hàng của bà Bốn chỉ còn lại những cụ già thích ăn miếng trầu cho "đỡ nhạt miệng". Bà Bốn cũng chuyển dần sang nghề têm trầu, chẻ cau cho những lễ, tết và nhất là các đám cưới hỏi. Bà Bốn cho biết: Mỗi hộp trầu (6 miếng trầu, 6 miếng cau) dành cho các đám cúng tế có giá 5.000 đồng. Thỉnh thoảng có đám cưới hỏi, người ta đặt mâm trầu, cau buồng giá khoảng 200.000 đồng-300.000 đồng. Làm cái nghề này sống cũng bấp bênh lắm, những tháng trời nắng như từ tháng 6 đến tháng 8 (Aâm Lịch) và tháng Chạp có nhiều ngày tốt, cưới hỏi cúng xin nhiều càng kiếm được vài chục ngàn đồng chứ những tháng còn lại thì chỉ được những ngày rằm, mồng một mà thôi".

          Bà có mặt ở chợ từ 6 giờ sáng cho đến hơn 17 giờ vậy mà trung bình mỗi ngày cũng chỉ kiếm được vài ba chục ngàn. Tuy là vậy nhưng nhờ nghề têm trầu, cộng với nghề lái xe của chồng, bà Bốn đã nuôi dưỡng 6 người con trưởng thành. Khi đã về già, chồng nằm một chỗ, cuộc sống của hai vợ chồng bà Bốn dựa cả vào quán trầu này. Bà Bốn tâm sự: "Mấy đứa con của tôi thấy làm cái nghề này cực quá mà không kiếm được bao nhiêu đồng nên cứ bảo nghỉ, ở nhà để chúng nuôi dưỡng. Nhưng tôi không thể bỏ nghề này được. Mấy hôm mưa, bão phải nghỉ bán nhưng ở nhà vẫn thấy bồn chồn lắm. Tôi sợ có đám, lễ hay ai đó muốn ăn miếng trầu thì biết mua ở đâu?".

          Bà Bốn cho rằng, hành nghề têm trầu phải là người đã có đôi có cặp và gia đình phải hòa thuận, hạnh phúc thì miếng trầu sính lễ mới mang lại điềm lành cho đôi tân hôn. Nếu 1 cái lễ họ nhà trai sang nhà gái thì đi 2 cặp trà, cặp rượu, kèm theo 2 hộp trầu. Gia đình khá giả sẽ đặt làm hẳn những mâm trầu gồm cau nguyên buồng (thường là 105 trái) và những lá trầu được xếp quyện vào buồng cau tượng trưng cho sự gắn kết. Ngày xưa, miếng trầu têm rất đơn giản, quệt vôi lên lá trầu, xếp 2 bên lại rồi cuộn tròn là xong. Bây giờ miếng trầu têm phải có hình cánh én. Khi têm trầu người ta dùng chiếc dao nhỏ cắt 2 bên đuôi lá trầu thành 2 chiếc cánh én rồi quệt vôi, cuộn tròn từ đầu lá xuống đến 2 cánh én thì dừng lại rồi dùng đầu cây nhọn chọc thủng giữa miếng trầu, găm cuống lá trầu vào đó để giữ không cho miếng trầu bung ra. Bà Bốn nói: "Niềm vui của nghề têm trầu chính là nhìn thấy hạnh phúc của những đôi lứa uyên ương mà miếng trầu xe duyên của họ do mình tạo ra. Ở cái chợ có cả trăm người như thế này nhưng không ít người mà miếng trầu đám cưới của họ do tôi hoặc mẹ tôi têm. Có những người đến nay vẫn còn nhớ và thường hay nhắc lại chuyện xưa mỗi khi ghe ngang qua gian hàng của tôi. Như vậy là vui lắm rồi!".

Khách mua trầu, cau tại gian hàng bà Bốn

          Sau giây phút hào hứng, bất chợt giọng bà Bốn trầm xuống: "Cả cái chợ này bây giờ cũng chỉ có một mình tôi têm trầu, bán cau. Nhưng khi tôi không bán được nữa không biết có ai theo nghề này không? Ngay cả 2 đứa con gái của tôi giờ cũng đã không màng đến cái nghề "nghèo nàn" của gia đình 3 đời mẹ truyền con nối thì tôi chắc sẽ không còn ai màng đến công việc này!".

          Chuyện bà Bốn là tôi nhớ đến chuyện Thái Đức Hoàng đế Nguyễn Nhạc của nhà Tây Sơn ngày xưa. Trước lúc dựng cờ khởi binh, Nguyễn Nhạc cũng từng hành nghề buôn trầu dọc sông Kôn nên đến nay người dân địa phương vẫn còn hay gọi ông là anh Hai Trầu. Từ quê nhà ở làng Kiên Mỹ (nay ở xã Bình Nghi, huyện Tây Sơn, Bình Định), Nguyễn Nhạc ngược lên sông Kôn mua trầu của đồng bào vùng cao tại các huyện Vĩnh Thạnh (Bình Định), KBang (Gia Lai),... rồi tập kết tại bến Trường Trầu (xã Bình Nghi) và xuôi theo dòng sông Kôn đến bán tại các chợ ở hạ nguồn tại xã Nhơn Hậu, và khu vực thị trấn Bình Định ngày nay. Nhờ buôn trầu mà Nguyễn Nhạc kết nối với đồng bào Ba Na trong cuộc khởi binh Tây Sơn, kết duyên với một người phụ nữ Ba Na ở huyện KBang đến nay dân gian vẫn còn gọi là Cô Hầu. Điểm cuối cùng dừng chân trên hành trình buôn bán trầu về sau được Nguyễn Nhạc chọn làm Đại bản doanh của cuộc khởi nghĩa Tây Sơn là thành Hoàng Đế (xã Nhơn Hậu),... Mấy trăm năm đã trôi qua, thành Hoàng Đế, bến Trường Trầu,... chỉ còn lại là những dấu tích mờ phai nhưng tục ăn trầu của người Việt Nam vẫn còn đó. Tôi cứ ngỡ "con đường trầu cau của Nguyễn Nhạc" ngày xưa vẫn còn đâu đây trong gian hàng cụ Bốn. Thì lá trầu, buồng cau của bà vẫn phải mua lại từ thượng nguồn sông Kôn về đó thôi.

Cổng thành nội Thành Hoàng Đế (tại xã Nhơn Hậu,

huyện An Nhơn)

          Bạn đồng nghiệp ơi! Bạn có nhớ ông Đồ ngày xưa trong thơ Vũ Đình Liên không? Ai bảo đó là một trong những ông Đồ cuối cùng của người Việt cơ chứ. Có thể đến bây giờ, ai đó vẫn nghĩ chúng ta còn biết đến các ông Đồ nhờ bài thơ "Ông Đồ" kia mà thôi. Đúng một phần thôi bạn a. Ông Đồ ngày xưa là văn hoá của bao thế hệ cha ông để lại và lớp trẻ chúng ta bây giờ vẫn đam mê gìn giữ. Những ngày giáp tết, tôi (và có cả bạn nữa đồng nghiệp à) đã từng thấy bóng dáng những ông Đồ ngày xưa qua những anh chàng viết thư pháp trên đường phố Quy Nhơn (Đà Nẵng quê tôi nữa). Người viết rất trẻ, người xem, người mua cũng còn rất trẻ. Nếu muốn thấy ngay bây giờ, bạn cứ lên đồi Ghềnh Ráng đi, có một "ông Đồ" chừng 30 tuổi đang miệt mài trên đó. Vậy thì cớ gì ta cứ sợ mất đi tục quán "miếng trầu là đầu câu chuyện" ?

Đĩa trầu têm cánh én

         Bà Bốn và mấy bạn đồng nghiệp cứ ngại rằng rồi sẽ chẳng còn ai têm trầu, bán cau. Nhưng tôi vẫn cứ tin rằng, còn người Việt Nam thì còn có tục "miếng trầu là đầu câu chuyện", và trầu cau vẫn mãi là câu chuyện tượng trưng cho sự keo sơn gắn bó của những đôi trai gái yêu nhau, của tình máu mủ ruột rà. Bởi mỗi một đứa trẻ sinh ra và lớn lên ở đất nước Việt Nam mình, từ những câu chuyện cổ tích của bà, của mẹ và suốt những năm học Tiểu học, THCS,... đã in đậm câu chuyện cổ tích "Trầu Cau" để rồi mang theo suốt cuộc đời. Sau bà Bốn  rồi sẽ còn có những Bà Năm, Bà Sáu,... và nhiều người sau đó nữa têm trầu, bán cau. Khi nào đám cưới của bạn, con bạn, cháu bạn,... hãy nhớ mua lấy miếng trầu buồng cau, để cho thế hệ sau biết rằng, người Việt Nam sống với nhau bằng cái tình, cái nghĩa.

           Hãy cùng tin vào điều đó đi.


Chuyện những “ngài” Nam Hải trên đảo Lý Sơn

           
Mấy trăm năm qua, ngư dân Lý Sơn (Quảng Ngãi) luôn tôn thờ những ông Nam Hải ngoài biển khơi. Mỗi khi các ông "luỵ" vào đảo mình, người dân lại tổ chức tang lễ, ma chay và xây lăng thợ phụng rất trang nghiêm. Vị Nam Hải thờ tại Lăng Tân (xã An Vĩnh, huyện đảo Lý Sơn) còn được người dân tôn kính gọi là Đồng Đình Đại Vương có quyền uy bậc nhất trên biển Đông.       

          "Đạo" của ngư dân

          Chuyến tàu tốc hành vừa cập cầu cảng Lý Sơn, chúng tôi  được một chiến sỹ Bộ đội Biên phòng giới thiệu rằng, muốn biết văn hoá của ngư dân trên đảo, phải tìm đến nhà ông Phù Ngã (64 tuổi)- Tân chủ vạn Vĩnh Thạnh- đại diện cho 7 sở ngư dân đang thờ phụng bộ xương cá voi tại Lăng Tân. Kì lạ thay, ở cái huyện đảo rộng khoảng 10 cây số vuông với hơn 20.000 dân này, hỏi đến ông Phù Ngã thì ai cũng biết. Khi tôi thưa chuyện, ông Ngã cười rồi bảo: "Trên đảo này ai cũng thờ Đồng Đình Đại Vương, mà tôi là người đại diện cho họ để lo việc cúng tế thì làm sao mà không biết được. Ở Lý Sơn, đứa trẻ vừa lọt lòng, trong những câu chuyện cổ tích mà cha mẹ chúng kể lại thì đã có nhiều chuyện nhắc đến các vị Nam Hải, nhất là Đồng Đình Đại Vương". Ông Ngã không biết Đồng Đình Đại Vương vào "tu" trên đảo mình khi nào mà chỉ nghe người già kể lại là ngài đã "luỵ" vào đây từ hơn hai hay ba trăm năm trước. Ông Ngã nói: "Tôi chỉ nghe cha và ông nội kể lại rằng, ngày ông "luỵ" vào đây, hàng trăm người dân trên đảo tập trung "rước" (khiêng) nhưng ông không đi. Rồi khi đúng Ngọ (12 giờ trưa), 10 rước thì ông lại lên và đến địa điểm xây Lăng Tân bây giờ thì nhất quyết không đi đâu nữa. Từ đó, người dân xây đền thờ ông gọi là Lăng Tân hay Sở Đại Vương. Riêng bộ hài cốt của ông thì đến nay vẫn giữ được và đây là bộ xương cá voi to nhất trên đảo này".


          Ông Ngã kể lại: "Người đi biển mỗi khi gặp bão tố mà cầu khẩn thì nhất định được các ông Nam Hải che chở, đưa vào đất liền an toàn. Cách đây 3 năm, ông Nguyễn Đượm và ông Lê Khá (ở xã An Vĩnh) chở cát từ đất liền ra đảo xây nhà thì bất ngờ tàu gặp nạn trôi lênh đênh trên biển từ sớm mai đến chiều. Hai người cầu khẩn sự giúp đỡ và ông đã hiển linh, dìu 2 người trên lưng tiến vào đảo Cù Lao Chàm (Quảng Nam),... Sau đó nhờ tàu của một ngư dân khác đưa vào bờ. Mới đây nhất, năm 2008, trên đường đi đánh cá cùng 11 ngư dân khác, anh Bùi Văn Thái (29 tuổi, trú thôn Tây, An Vĩnh) bị rơi xuống biển nhưng mọi người không biết. Đến sáng hôm sau, người trên tàu thấy thiếu người mới quay lại tìm thì phát hiện anh Thái đang nằm trên lưng một ông Nam Hải. Tàu lại gần thì ngài lặn xuống biển sâu,..." Theo ông Ngã thì không thể kể hết những trường hợp ngư dân trên đảo gặp nạn ngoài khơi được các ông Nam Hải cứu mạng từ trước đến nay. Tục lệ của dân trên đảo Lý Sơn, người nào phát hiện có ông Nam Hải "luỵ" vào trước tiên thì người đó sẽ là chủ tang, lo việc tang lễ giống như người con trai trưởng lo tang lễ cho bố, mẹ mình. Trong ngày lễ tang của các ông Nam Hải được ngư dân xem là đại lễ, tất cả người đều tham dự. Lý Sơn là đất lành nên các ngài Nam Hải thường chọn nơi đây để an nghĩ và ngư dân trên đảo cũng nhờ thế mà hưởng "phúc".

          Thăm Đồng Đình Đại Vương

          Tại Lăng Tân, ngư dân thờ 3 vị Nam Hải là Động Đình Đại Vương và Đức ngư nhị vị tôn thần. Ngoài ra, trên đảo còn có Lăng Chánh, Lăng Thứ và chục lăng lớn, nhỏ khác cũng thờ các vị Nam Hải. Hằng năm, vào mùa xuân thì các ngư dân thường tổ chức lễ hội Cầu Ngư để cầu mong một năm đi biển được bình yên. Khi chúng tôi xin vào viếng Đồng Đình Đại Vương, ông Ngã tỏ ra lưỡng lự: "Không phải lúc nào và ai cũng diện kiến ông được đâu. Mỗi năm chỉ mở cửa nơi ông an nghỉ một lần vào mùa Xuân để ông Thủ tự Sở Đại Vương quét bụi và dân làng có dịp thờ cúng mà thôi. Những trường hợp bất thường thì phải mua trầu, rượu, trái cây cúng để xin, nếu ông đồng ý thì mới được vào". Nói xong, ông Ngã bảo con gái mua các thứ cần thiết để cúng còn mình thì gọi điện thoại cho Thủ tự Sở Đại Vương- ông Nguyễn Văn Hỏi (78 tuổi)-  xin ý kiến.


         
Chúng tôi vừa đến  cổng Lăng Tân, Thủ tự Sở Đại Vương chặn trước cổng và xem lại giấy tờ tuỳ thân của từng người rồi dặn  rằng: "Chúng tôi phải "cáo" các Ngài và xin xăm, nếu Ngài cho thì các anh được vào, nếu không thì đành chịu. Trong quá trình chúng tôi tiến hành lễ thì nhất định không được chụp ảnh hay đụng vào bất kỳ đồ vật nào trong lăng. Khi ông Tân chủ vạn bái xong các anh được phép đứng bên ngoài chụp ảnh. Còn chuyện vào thăm nơi ông nghỉ thì chờ chúng tôi xin xăm thế nào rồi hãy tính". Nói xong, hai ông mở cửa, bước vào trong lăng và chuẩn bị hương đèn, dâng lễ vật lên bàn thờ. Trước khi cúng, ông Ngã hỏi tên và tuổi của chúng tôi để trình lên Đồng Đình Đại Vương.


          Khi xin được xăm, ông Ngã và ông Hỏi đốt đèn, mở cánh cửa gian phòng chứa hài cốt Đồng Đình Đại Vương cho chúng tôi vào thăm. Bộ xương cá voi lớn được phủ một tấm vải đỏ chứa đầy cả căn phòng. Oâng Hỏi nhè nhẹ dỡ miếng vải đỏ và giới thiệu từng bộ phận trong hài cốt Đồng Đình Đại Vương cho chúng tôi được rõ. Ông Hỏi cho biết: "Lăng Tân hiện cóù 3 bộ hài cốt của các ông Nam Hải, một của Đồng Đình Đại Vương và một của ông Tả Đức Ngư, ôâng Hữu Đức Ngư chỉ được thờ ở đây còn bộ cốt của ông thì chúng tôi không biết ở đâu". Chỉ vào một cái quan tài nhỏ nằm bên bộ xương cá voi khổng lồ, ông Hỏi nói tiếp: "Bộ hài cốt còn lại nằm trong cái "chăn" này. Sau khi Đồng Đình Đại Vương "luỵ" vào đây được 2 hay 3 năm gì đó thì ông Nam Hải này cũng "luỵ" theo vào đây để được hầu hạ bên cạnh Đồng Đình Đại Vương. Nhỏ thế nhưng cũng giữ đến chức Thiếu tá rồi đó"... Xong việc, ông Ngã hướng dẫn chúng tôi vái tạ ơn các ngài Nam Hải và trải chiếu dưới nền để cùng hưởng "lộc" của ông.


          Ông Mai Giang-Trưởng phòng VH-TT&DL huyện đảo Lý Sơn- cho biết: Lý Sơn hiện có 3 di tích cấp quốc gia, 6 di tích cấp tỉnh. Trong năm 2009 này, chúng tôi đang tiếp tục lập hồ sơ đề nghị cấp trên công nhận thêm 4 di tích cấp tỉnh nữa trong năm 2009, trong đó có Lăng Tân. Di tích Lăng Tân và bộ xương cá voi tại xã An Vĩnh cùng với nét văn hoá tín ngưỡng dân gian xung quanh nó rất cần được phục dựng để giới thiệu với du khách. Chúng tôi đã tiến hành đo kích cỡ của 1 số xương trên bộ xương cá voi này thì mỗi chiếc xương sườn dài đến 3m, mỗi đốt sống sụn giữa cơ thể to đến 40cm,... Ước lượng khi còn sống, cá voi này nặng đến 40-50 tấn...".

          Huyện đảo Lý Sơn có gần 100 di tích với một quần thể các đền, chùa, lăng, miếu, mộ gió của các chiến binh Hoàng Sa,... Trải qua hàng trăm năm với bao biến cố của lịch sử nhưng những di tích này vẫn còn nguyên vẹn, ít bị xâm hại như chùa Hang, chùa Đục, đình làng Lý Hải, quần thể di tích Âm Linh Tự, nghĩa trang lính Hoàng Sa,... đang trở thành những điểm du lịch, thăm quan ưa chuộng của du khách gần xa. Rồi đây, khi di tích Lăng Tân được công nhận, hài cốt Đồng Đình Đại Vương được phục dựng, những truyền thuyết, nhưng câu chuyện về các ông Nam Hải sẽ theo chân du khách đi khắp bốn phương. Người dân trên đất Lý Sơn anh hùng sẽ có thêm một niềm tự hào về quê hương xứ sở của mình.


Thơ Nguyễn Hồng Công 3

 

      21- Em chính là em

 Săm soi lại dung nhan

        rất nhiều người khen em xinh (và em cũng cảm thấy thế).

      Cụ  thể thì:

      Đôi mắt (cửa sổ tâm hồn). Cửa sổ của em không long lanh, không đen láy, mà lại luôn luôn mọng nước và lồi ra nữa. Hậu quả của những lần em bị phù, bị thừa nước.

        Đến cái mũi, không cao cũng chẳng nhỏ gọn. Rất to và lại còn hơi hếch hếch. mà bạn em thường gọi là mũi búp bê.

       Nói chung là xấu!

      Cái miệng, cái này thì... cái miệng em rất xinh và duyên, em không cười thì thôi, em mà cười thì ....

      Em cười đấy có anh nào ngất chưa?

      Răng của em. Không trắng, không đều, hơi vàng.

      Mái tóc. Không đen, không dài, lại xoăn tít, vàng ươm, khô cứng, nhìn như tóc giả.

      Cái này mới quan trọng nhất này:

      Càng ngày em càng bé đi. Thiếu can xi quá nhiều, em bị loãng xương!

      Đến nước da không ngăm đen, không trắng nõn nà, không mịn, không hồng. Lại tai tái, mai mái, do em bị thiếu máu... Cho dù em có nguỵ trang bằng một lớp phấn hồng.

      Còn cánh tay, nó không trắng cũng không tròn, mà lại nổi lên mấy cục ven to lắm.

      Da em đã xấu lại còn nhăn nhúm nữa!

        thể em hỏng hết rồi!

       Thực ra, con người ta cũng chỉ là một bộ máy và rồi cũng đều phải hỏng...

      Nhưng em rất giàu tình cảm và tiếng cười. 

      Một trái tim đủ sức để chứa đựng tình yêu thương mặc dù nó nằm rất sâu trong lồng ngực.

22- Chênh vênh

      Có lúc

      Có rất nhiều lúc muốn bật khóc thật to dù chẳng cần     biết lý do là gì

      Nhiều áp lực

      Nhiều điều vỡ vụn, tan nát.

      Cái vòng luẩn quẩn

      Bủa vây

      Khi sức đang cạn kiệt

      Tủi thân

      Cùng cực

      Vẫn sống!

      Muốn được nghỉ ngơi, muốn được từ bỏ tất cả...

      Mệt mỏi chỉ chực ngã xuống. ..

        Thỉnh thoảng lại trỗi dậy

      Thôi kệ

      Đời

      Muốn trôi đi đâu thì trôi.

      Đấy thế đấy!

      Quên đi

      Những gì không đáng nhớ.

      Cố gắng kiếm tìm

        Gom nhặt từng chút, từng chút hạnh phúc giữa biển người bao la...


     
23- tuổi 15

      Tuổi thơ em lặng lẽ trôi, giống như bất cứ đứa trẻ con nông thôn nào thời bấy giờ. Cũng đuổi bướm hái hoa, cũng lang thang trên những cánh đồng có lúa, có nắng vàng vàng...

      Ai nói bất hạnh thì nó là bất hạnh, ai nói là hạnh phúc thì đó chính là hạnh phúc. Còn  đối với riêng em, khổ đau hay hạnh phúc thì em vẫn cứ muốn lời cám ơn, cám ơn những đấng sinh thành đã tạo ra em!

      Được xuất hiện trên thế giới tươi đẹp này là một điều tuyệt vời lắm rồi!

      Trong tình yêu thương của mẹ (mẹ là cả người cha của em, mẹ làm tất cả những việc của một người đàn ông, sợ mẹ vất vả nên em cũng hay giúp mẹ. Vì thế, những việc của người đàn ông trong một gia đình không có đàn ông, hai mẹ con em vẫn làm được), của họ hàng em vẫn lớn, em là học trò ngoan.

      Thừa hưởng giọng hát của bố và mẹ em hát rất hay, luôn đi biểu diễn văn nghệ, em rất vô tư, yêu đời, em rất hay cười nữa. Nhưng khuôn mặt em luôn có một nét ưu tư mà ai gặp em cũng phát hiện ra ngay.

        em cũng biết rằng những đứa trẻ mồ côi cha thường già trước tuổi, có lẽ em cũng không ngoại lệ.

      Em cứng cỏi, em mạnh mẽ, em cố gắng phấn đấu học tốt để khi lớn lên sẽ giúp đỡ mẹ, sẽ bù đắp cho mẹ cả vật chất lẫn tinh thần.

      Nhưng thật không may, mọi chuyện không may luôn xảy ra với em. 14 tuổi, em mắc phải một căn bệnh hiểm nghèo mà y học phải bó tay, em đã phải sống chung với bệnh viện với bác sỹ và thuốc...

      Hành trang vào đời của em không chỉ là những tập vở những con số mà cả một kho thuốc Tây lẫn thuốc Nam...

      Khi bạn bè trang lứa tung tăng đến trường thì em lại tranh thủ đến bệnh viện khám và điều trị.  Được ngày nghỉ lại đi đến nơi có  thầy thuốc Nam chữa bênh giỏi.

       Một năm cấp 2 và 3 năm học cấp 3, cuộc sống của em tràn ngập màu thuốc. Trong cặp sách của em có thể thiếu bất cứ thứ gì nhưng một thứ không thể thiếu là... thuốc.

        không có một sức khoẻ như các bạn nhưng em vẫn đi thi tốt nghiệp cấp 3 một cách xuất sắc, dẫu thi tốt nghiệp xong thì em nhập viện luôn. Cuộc đời em vừa hé mở đã đóng sầm ngay trước mắt. Em mới 18 tuổi thôi mà, 18 tuổi có nhiều ước mơ, nhiều hoàn bão, nhiều việc phải làm lắm!

      Em không than thân trách phận!

      Người ta thường nói, "trong cái rủi lại có cái may". Nhưng với em, trong cái rủi lại có cái rủi hơn.

      Bố  mất sớm, mắc bệnh hiểm nghèo, bệnh mà xác suất khỏi bằng "mo".

      Nhiều lúc em thấy cuộc sống quá bất công với em. Có  nhiều người thì đầy đủ cả bố mẹ, sức khoẻ sung mãn, tiền bạc dồi dào, còn em...? Em có làm gì nên tội đâu.

      24- Mẹ yêu

      Vừa chớp mắt một cái

      Đã hơn 10 năm rồi.

        Con gái!

      Đã trưởng thành hơn

      Biết suy nghĩ hơn, không hay dỗi và khóc nhè...

      Con chậm chạp nên làm việc gì cũng muộn

      Luôn luôn sợ muộn, làm việc gì cũng vội vàng vì luôn sợ không có cơ hội nữa! 

       Nghĩ rất nhiều.

         Nghĩ mãi!

      Nghĩ  mãi...

      Vẫn chưa hết cái để nghĩ.

        rồi không suy nghĩ nữa!

         Mẹ ơi! Con có cảm tưởng rằng, con người mẹ sinh ra là để gặp khó khăn, bất hạnh! Những sự việc không may luôn xảy ra với mẹ.

         Niềm tin, lòng dũng cảm của mẹ lớn nên chúng ta đã vượt qua được tất cả và làm được những điều mà trước đó không ai tin có thể làm được.

         Thật là tuyệt vời phải không mẹ!

         Con tin!

        xảy ra chuyện gì

      Mẹ  của con

      Sẽ

      Vững vàng hơn!

      Mạnh mẽ hơn nữa!

      Vì cuộc đời này rất tuyệt vời

       Rất đáng sống lắm!

         Mẹ sẵn sàng đương đầu với những thử thách mới chứ mẹ yêu của con?

      Mẹ  đừng buồn nhiều

      Về  cuộc đời con, cho dù không được dài

      Không sao đâu mẹ ạ!

       Cuộc đời con người

      Không quan trọng có dài hàng trăm năm hay không mà quan trọng là đã làm được gì, để lại những gì!!! 

        Con hạnh phúc và rất tự hào là con của bố mẹ

      Thiên  đường cũng chỉ êm ái đến thế này mà thôi!

 25- Mắc nợ

      Nợ  cuộc đời!

      Nợ  nhiều quá!

      Bao giờ mới trả hết.

      Nợ  những hàng cây, những con đường... vô tình làm chúng đau!

      Đau đớn một mình!

      Nhiều chuyện dồn dập bắt buộc phải suy nghĩ

      Nhiều khó khăn bắt buộc phải đối đầu.

      Nhiều  đau khổ bắt buộc phải bước qua

      Nhiều  đến mức lấy cái đau khổ mới lấp hết những đau khổ cũ, làm chúng mới lên và gọi đó là hạnh phúc.

    26- Ngày mai

      Ông trời còn có lúc được ngơi nghỉ, nhưng chị em mình thì không!

      Không lúc nào được nghỉ hết.

      Những cơn đau đáng ghét kia không còn nghe lời em nữa phải không?

      Để chị lôi ra đánh cho nó một trận nhé!

      Chỉ  một chút đau thương nữa thôi.

      Đã bao nhiêu lần em đã có ý định từ bỏ ước mơ của mình.

        không hề mong muốn và không biết bao nhiêu lần chị  phải đối mặt với tận cùng của khổ đau, thất bại.

      Khi đó, chị cũng không từ bỏ, chị đã giữ mình để không gục ngã.

      Rồi tất cả chúng ta sẽ trôi.

      Qua một chút đau thương nữa thôi.

      Ngày mai của những ngày mai.

      Tiếng cười xen lẫn vị đắng.

      Rồi một ngày nào đó tất cả chúng ta sẽ bay lên

      Gió vi vu lướt bên tai

      Những áng mây êm dịu sẽ vỗ về ta

      Bầu trời xanh thắm đang chờ đón chúng ta

      Lung linh ánh sắc của cầu vồng sẽ đưa ta đi

      Hãy đón lấy những gió và nắng.

      Hãy giang đôi cánh thật rộng

      Gió đưa ta đi thật xa, thật cao cho quên hết đau khổ buồn phiền.

      Để thấy mây, để thấy gió, để hoà vào tiếng gió, để cất tiếng hát. 

      Tôi không sợ gì đâu, không ngại ngùng gì.

      Tất cả chỉ là giấc mộng

      Bay lượn

      Không chiếm giữ

      Sẽ bay lên

      Nước mắt đẹp và huyền ảo.

      Không biết gọi tên là gì

      27-Thời gian

      Không cử động được, không ra khỏi ngôi nhà của mình

      Linh hồn bay tới bất cứ nơi nào tôi muốn

      Có ai đánh đâu mà mình vẫn đau?

      Tôi nghĩ đến em

      2h đêm

      Có lẽ em đã ngủ

      Đau tự mình đau

      Thương tự mình thương

      Vực thẳm thời gian ngưng lại.

      28-Xóm trọ của tôi

      Chúng tôi chạy thận mỗi người một ca khác nhau

      Nếu có một người đến giờ mà chưa về là tất cả lại lo lắng !

      Đợi chờ nhau như chờ người xa trở về

      Một người về là có người chạy ra đón và hét lên

      Chưa thấy về là có người vào tận trong bệnh viện để tìm...

      Nhỡ đâu... ???

      Điều này dễ xảy ra lắm!

      Ngày mà tất cả không phải vào viện

      Chúng tôi lại tụ tập làm món nem rán

      Hùng chuyên gia đi chợ vì hắn có kinh nghiệm bán nước chè trong bệnh viện

      Hắn mua đủ thứ: Nào hành, nào trứng, nào miến...

      Còn Thái và tôi có nhiệm vụ rán nem.

      Những đầu bếp không chuyên rán nem đen xì

      Dãy nhà trọ của tôi thân thương lắm!

      Chúng tôi chia nhau từng quả cà muối giòn chua 

      Từng bát canh cua thấm đượm

      Hạnh phúc người nghèo đơn giản lắm

      Điều đó không phải bàn cãi gì thêm

      Lúc nào họ cũng hớt hải vội vàng

      Giống như tôi chẳng đâu vào đâu cả !

29-Tình anh

Em đau-lệ sầu tràn khoé mắt

Em yêu- mặt trời rạng ngời khuôn mặt

Mặt trời rực rỡ!

30- Đừng trách em

Anh đừng trách vì em không nhập viện

Bố mẹ kìa hai mắt trũng sâu

Không còn sức để mà  thở đâu

Em không muốn bố mẹ  buồn thêm nữa

Rồi lại chạy ngược chạy xuôi  để lo kinh phí

Em đau quen rồi!

Em

Chụp ảnh thì cứ  đứng sau

Lọt thỏm giữa hàng người

Anh biết không, đôi giày của em đó

 "Nhoẻn miệng" cười em.

Em xin lỗi vì hay đi dưới nắng!

Tóc cháy xém, da chuyển màu  "đen" rồi

Các em bé đang cần em lắm  đó

Em đến để trao nụ cười

Vì các em không cha không mẹ.

Muốn lau khô dòng lệ  của các em

Bằng cả trái tim và tấm lòng!

Mong những dòng nước mắt ngừng chảy

Những giọt nước mắt chỉ  là những hạt sương

Những đôi mắt buồn lấp lánh niềm tin

Những em bé trắng trong như  tuyết

Cuộc đời em sẽ đi về  đâu?

Em xin lỗi vì em hay sai hẹn!

Các em đòi, đành lỡ hẹn với anh

Những em bé chất độc màu da cam

Hình hài biến dạng nhưng ánh mắt vui tươi

Các em vẫn yêu vẫn khát vọng với cuộc đời!


Em cười kìa, có biết lòng chị đau

Thân thể đau nhưng tâm hồn phơi phới

Mặt rạng ngời và tràn ngập niềm tin

Các em à, hãy gắng lên!


Em xin lỗi vì mắt em hay ướt!

Giọt mưa nào rớt vào đó  đấy thôi

Khi tâm hồn em đang ở tít chân trời

Lúc lại ẩn vào một góc khuất

Mi nhỏ lệ nhưng linh hồn không khóc

Nó đang cười đùa


Thơ Nguyễn Hồng Công 2

 

11- Tình nhân 

Cô đơn vẫy vùng

Mây - thản nhiên lướt nhẹ

Bầu trời lạnh lẽo

Mơn man

Ngực đau

Vẫn nghe sóng gọi những lời khát khao

Chảy trườn

Không còn trẻ

Trống rỗng.

12- Mùa lạnh

Mùa thu ấm

Mầm tình yêu đang lên

Vén tâm hồn đang chết

Toả ánh bình minh

Nhưng

Tâm hồn anh bỗng lạnh

Em thật buồn!

Hoang mang

Mùa thu vắng anh

Em mơ đi về phía mặt trời

Gió gợn làn da

Rét xót xa cõi lòng.


Tác giả Nguyễn Hồng Công
13-Em 

Em

Một ngọn đèn leo lét

Một chút nắng cuối ngày

Điện thoại câm nín

Điều hoà lạnh ngắt

Ti vi đang sôi động trận đá bóng

Muốn nổ tung căn phòng

6 mét vuông

Đưa ai về trời.


14- Lạ lùng

Không dám nhớ khi xa

Không dám yêu - khi gần

Hé mắt nhìn

Ngẩn ngơ bóng hình

Em gặp lại người tình

Ở đâu bán tình yêu?

Em dốc cạn sức mình để mua

Ước mơ hụt hẫng đầy vơi

Em

Con bướm tập bay

Giữa trời giông tố.

15- Mơ

Gặp anh trong mơ

Dịu dàng

quyến rũ

Mười ngón tay đan

Vừa khít

Ấm nồng

Mơn man đắm chìm

Ngạt trong hơi thở anh rất khẽ

Người đàn bà ba mươi

Tỉnh giấc

Vỡ oà.

16- Xuất phát

Cuộc hành trình mới chỉ bắt đầu

Bước qua đêm tối

Sẽ tới bình minh

Và cứ thế

Cứ thế

Tất cả sẽ trôi đi.

      17-Là  tôi

      Mắt Khép hờ

      cảm nhận được sự rung rinh của cuộc sống.

      Trời cao trong xanh, mây từng lớp từng lớp bồng bềnh huyền ảo, từng con đường hiện ra, những hình thù lạ mắt. Giống ảo ảnh không gian ba chiều. Như lạc vào mê cung, mênh mông, bao la quá!

      Phía trước đó

      một nơi rất xa đang gọi tôi tới

      mọi thứ đã sẵn sàng chờ đón tôi.

      Nơi  đó là linh hồn tôi, là con người thực sự  của tôi.

        chính tôi!

      Hãy cảm nhận luồng gió phả vào mặt bằng đôi mắt khép hờ, hãy cảm nhận bằng đôi tai mở thật rộng, hãy để gió chạm nhẹ vào đôi môi, đôi mắt, làn da của bạn. Hãy giang đôi tay đủ rộng để ôm chặt lấy luồng gió tuyệt diệu này!

      Hãy rón rén tay để chạm vào luồng gió nhẹ. Hãy khép mắt, lắng tai và từ từ cảm nhận. Khẽ  rung tâm hồn mình vì làn gió thổi mạnh, không phất phơ, dừng suy nghĩ. Hãy lắng nghe tiếng rì rầm của gió để quên hết những vụn vặt tầm thường của kẻ làm người.

      Khẽ  mỉm cười làm duyên với gió, với nắng, với trời, với mây. Lướt qua đâu cũng muốn để lại một chút dấu ấn, dù chỉ là một chút nhỏ nhoi.


Với nắng chiều bên đồng ruộng
19
 

Mệt!

Cô đơn

Muốn khóc!

Và khóc!

Mệt!

Cô đơn!

Muốn khóc!

Và khóc!

Những ký ức đã  đè nặng lên hai vai làm tôi mệt mỏi

Tôi không sống trong ký ức

Tôi cần thời gian và điều  đó thật không công bằng.

Tôi vẫn là tôi

Thiếu thời gian và thiếu mọi thứ

Có khi chết đi lại hơn

Cuộc sống luôn thế

Nhiều nuối tiếc

Nhiều đau thương

Nước mắt chôn chặt trong tim

Khát vọng trong em đọng lại.

      20-Ốm thật rồi!

Hôm nay mình ốm thật rồi, đau đầu, đau mọi thứ...

Không muốn thở  nữa và cũng chẳng  thèm thở nữa

Đứng lên!

Ngồi xuống!

Xoay tứ phía, ho muốn rách cả phổi

Dây thần kinh liên sườn lên tiếng...

Một cơn ho nổi lên là lại đau cả bụng cả tim...

Mím môi, nằm li bì  cả buổi sáng, không ăn, không uống            được gì

Có lẽ ông trời cũng ốm, nếu không ông đã không khó chịu như thế

Ốm không có ai!!!

Không có bố, không mẹ, không bạn bè, cố gắng ăn nhưng không thể...

Ốm không có ai hỏi thăm một câu...

Ốm vẫn cố gắng giặt nốt chỗ quần áo cũ và chồng bát đũa

Ốm  thế là nằm li bì quên cả giờ vào bệnh viện.

Cũng biết là  ông trời cũng có lúc phải nghỉ ngơi

Cầu mong ông luôn vui vẻ

Đừng có thất thường như thế này

Mọi người ốm hết cả rồi

Cầu mong tất cả  đều bình an! 


Vĩnh biệt Nguyễn Hồng Công, người “sống để yêu”

 

Ngày 15-9, đọc tin trên mạng mà thấy buốt  lòng, vậy là cuối cùng Nguyễn Hồng Công, tác giả cuốn tự truyện "Khát Vọng sống để yêu" đã ra đi mãi mãi. Từ nay, dòng chữ  hongcong78@gmail.com sẽ không xanh trên họp mail của tôi nữa, không bao giờ nữa. Có lẽ những bạn bè của tôi trên mạng, không ai truy cập thường xuyên như Công, hầu như ngày nào cũng có, nhiều khi hơn 23 giờ đêm vẫn thấy xuất hiện trên mạng. Chưa bao giờ gặp mặt Công, chỉ biết nhau qua cuốn sách "Khát vọng sống để yêu", rồi đến số điện thoại và cuối cùng là họp mail, blog (www.ngoisaoblog.com/m.php?u=hongcong78).


         
Cách đây đúng một năm, ngày 10-9-2008, Công thông báo là sẽ cho ra mắt một tập thơ và tôi gửi cho tôi bản thảo có 30 bài thơ. Xin dẫn ra đây để các bạn đọc nhé (thông tin về tác giả trên mạng nhiều lắm nhé, ai không biết thì tìm đọc đi. Đáng khâm phục và cảm động lắm đó). Hãy tìm hiểu cách cảm nhận tình yêu, khát vọng sống, những rung động, tình cảm, tiếng lòng, ... của một cô gái đã hơn 10 năm ở "Xóm chạy thận" ngày ngày đối mặt với bệnh tật, tử thần luôn rình rập.

1- Khát

Người đàn bà khát yêu

Thèm từ sự vá víu

Thèm cả sự thờ ơ

Đau

Muốn yêu

Dù chỉ một lần

Trái tim này, anh không vẽ lên được

Mắt tôi đầy nước

Anh thì bèo dạt mây trôi

Tôi thì đứng đó xa xôi đợi chờ.

2- Nụ  hôn

Có thể không, khi hờn giận

Lặng lẽ cảm nhận lặng lẽ yêu

Cơn gió nhẹ nhàng hôn lên trán anh

Mềm và ngọt lắm

Rót từ môi anh

Nụ hôn vội nồng nàn say đắm

Đôi môi bỏng rát

Làn mi khép nhẹ

Không thể lặng im khi nhớ mong

Âm thầm dâng hiến

Nỗi nhớ quay quắt mình em

Em sẽ yêu, sẽ yêu...

Đốt cháy mình!

3-Hạnh phúc

Em chẳng biết tình yêu là gì

Chỉ thấy tình yêu của anh dành cho em không bao giờ đủ

Em lúc nào cũng nhớ

Những gì ai đó không cần em gom nhặt lại

Tự tạo hạnh phúc cho riêng mình

Những nét u sầu, khuôn mặt

Cả những trằn trọc suy tư

Em gói gọn

Ôm trọn trong lòng

Ngủ.



4- Đam mê

Biết khổ mà vẫn cứ yêu

Bởi tình yêu đó đắng cay ngọt ngào

Đắm tình, trĩu nặng tâm tư

Mảng trời riêng mình em

Vẫn mơ mộng.

Khi vui chỉ vui nửa chừng

Khi buồn cũng chỉ buồn buồn thôi

Khát yêu yêu đến ngẩn ngơ

Điều vui vơ

Tìm đam mê

Tìm hương vị ngọt ngào.

5- Tôi

Tôi là ai

Là ai trong cuộc sống này

Là gió

Là mây...?

Không phải!

Trong những đám mây?

Ôh! Linh hồn đang ở đó

Vẫy gọi!

Tôi ơi.

6- Rỗng

Vá víu, chắp nhặt

Mặn nồng

Đốt cháy tâm hồn em

Nụ hôn

Ngọt ngào đầu lưỡi

Rồi

Bỗng

Anh quay mặt

Lạnh lùng trống rỗng

Tôi đau

Cô độc!

Ngọt ngào thì ít đắng cay thì nhiều

7-Thời gian

Gió đưa mây khuất trăng gầy

Khuôn trăng em đã khác ngày xa xưa

Giật mình luồng gió thoảng qua

Em như bỗng thấy mình già trong mưa

Nhớ về....

Mây làm mát dịu mặt trời

8- Linh hồn

Tôi bay

Nhẹ như gió

Có phải linh hồn

Hoà quyện với vũ trụ

Thế giới bao la huyền ảo

Là gì?

Linh hồn phóng sinh ánh sáng

Tràn ngập một màu xanh

Là gì?

Không thể gọi tên.

9- Sân khấu cuộc  đời

Sân khấu

Ai cười nói

Mặt nạ

Bình thản

Mặn ngọt

Vương rất khẽ

Đừng giận vì em

Trong thế gian này

Có người tìm được, có người không?

10- Vá  víu

Ánh hình dao nhọn

Xuyên thủng tâm hồn

Một bức tường dày đặc ngăn cách

Cản trở

Giằng xé

Lôi kéo

Tôi

Tâm hồn rách toạc

Vá víu

Nỗi đau đầy sẹo!


Mấy anh làm báo ở Bình Định



 Đây là lão Vũ Đình Thung (báo NNVN), đi đâu cũng có bạn ở cơ sở, tha hồ nhậu. Mỗi một nhân vật lão tiếp xúc, về sau thường là bạn lão. Ảnh trên là lão chụp với một anh kiểm lâm ở xã Vĩnh Sơn, huyện Vĩnh Thạnh. Sau đây là những tư thế tác nghiệp của lão:










 

Một đêm say, lão Thung hát karaoke và tình hình diễn ra như thế này:





 

Lão Thung tác nghiệp với lão Xuân Vinh (Đài Phát thanh truyền hình Tuy Phước- TPTV)





 

Thằng này tác nghiệp thấy mới kinh






 

Và hắn đây nữa này





 

Lão Xuân Vinh tác nghiệp với lão Phạm Tiến Sỹ (báo BĐ)







 

Lão Sỹ thì hay gặp nông dân với gạo, lúa, mía, mỳ lợn, gà,...






 

Lão Thái Sơn (TTXVN tại BĐ) quỳ chụp ảnh, bên phải là Khoa Thanh (báo DL), phía sau là anh Viết Ý (áo trắng- TTXVN tại BĐ)






 

Vũ điệu "vợ bắt quỳ" được lão Sơn thể hiện trong một đêm đi hát!





 

Anh Đào Tiến Đạt (áo đen), nghệ sỹ nhiếp ảnh nổi tiếng trong nước và quốc tế (muốn biết lên google mà tìm).





 

Nguyễn Hân (báo BĐ) dự hội nghị lúa lai tại hành lang





 

Lão Công Tâm (báo BĐ) chỉ được cái pha trò, "kích hoạt" đám đông






 

Lão Hoàng Nam Quốc (đài PTTH huyện An Lão) rất thích "chăn chiếu", nhưng nhà lão là nơi dừng chân lý tưởng cho các anh em về huyện này công tác.





 

Nhưng đó là chuyện của anh em! Còn mình thì thích chụp những kiểu ảnh như thế này.






 

Sẽ còn bổ sung thêm nhiều anh em làng báo BĐ trong những ngày sắp đến....


Quê mình có lũ bà con ơi!

Quê nhà có lũ mà mình ở xa quá. Mấy năm trước còn ở Đà Nẵng, mỗi khi có lũ là tất bật "chạy" cùng anh em lên Hoà Vang, Đại Lộc, Điện Bàn, Quế Sơn,... Vậy mà năm nay ở Bình Định, đọc báo, thấy ai đó chụp ảnh quê nhà có làng mình, còn thấy cả em trai, em rể đứng bên bờ nước lũ! Giã từ quê hương, đi tìm những điều mới mẽ nơi đất khách, khát vọng vẫn tràn đầy mà sao vẫn thấy nao lòng. Lại nữa, hôm nay là ngày 5-9, ngày học sinh khai trường, mình còn mang cả nỗi nhớ thầy cô, nhớ bạn bè học sư phạm, tiếc nghề xưa. Nếu đời thuận buồm xuôi gió, mình cũng là giáo viên rồi nhỉ.

Lấy lại ảnh từ các báo, tải lên để nhớ về mùa lũ ở quê vậy.

Lũ đến sớm, bao giờ nông dân cũng khổ, lúa ngoài đồng, bắp ngoài thổ,...

 sẽ ra sao?

Những bức ảnh trên báo Quảng Nam, nhìn mà thương quá, cha mẹ cũng làm nông

không biết lúa đã gặt xong chưa

Ảnh này trên báo Công an Đà Nẵng, địch thị là chụp xóm Mới ngay đoạn Cầu Giăng rẽ lên hướng Tây Bắc

Người chụp ảnh đứng trên bờ Thuỷ Lợi Thạch Nham chụp xuống (ngay xưa mình cũng có đôi lần chụp như thế)

Có ai tin không, mình cũng đã nhiều lần đi kéo cá như thế này, mưa ướt

nhưng mà vui lắm

Bức ảnh này trên báo Đất Việt, mình nhìn thấy cả em trai và em rể

Những bức ảnh trên báo Dân Trí, chụp trong công viên 29-3

ở Đà Nẵng và những con đường lần cận

Mưa lũ là vậy đó


Học sinh đến trường phải lội trong nước lũ

.

Cô, trò nhập học trong nước lũ


Hội thảo 100 năm Nguyễn Tất Thành ở Bình Định (1809- 2009)

Tư tưởng yêu dân, yêu nước của Nguyễn Huệ được Nguyễn Ái Quốc tiếp thu, nâng cao thành chủ nghĩa yêu nước cách mạng

          Năm 1884, cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc có con gái đầu lòng là bà Nguyễn Thị Thanh, 1888 có con trai là Nguyễn Sinh Khiêm và 1890 có con thứ 3 Nguyễn Tất Thành... Được sự giúp đỡ của gia đình vợ, cụ Nguyễn Sinh Sắc vào Huế học, mang theo vợ con và cái khung cửi để ươm tơ dệt lụa, lấy tiền nuôi con ăn học...

          Trước khi làm Tri huyện Bình Khê, cụ Nguyễn Sinh Sắc dạy học, thường kể chuyện Bà Trưng, Trần Hưng Đạo, Mai Hắc Đế, Lê Lợi, nhất là Quang Trung. Cụ còn giảng cảnh đẹp non sông đất nước, và nhân lúc nhàn rỗi đưa học sinh lên Phượng Hoàng trung đô, nơi Quang Trung xây sau chiến thắng quân Thanh để nung nấu lòng yêu nước cho thanh niên và học tập tinh thần ái quốc của Nguyễn Huệ. Chính những điều đó in sâu vào đầu óc non trẻ của học trò cụ Phó bảng. Năm 1907, cụ đã tham gia vào phong trào yêu nước, tích cực vận động nhân dân chống sưu thuế ở Trung kỳ- phong trào đầu tiên ở Đông Dương, có ảnh hưởng lớn trong Nam ngoài Bắc, làm cho thực dân Pháp lo lắng.

          Giặc nghĩ ra một âm mưu mới, bắt cụ Phó bảng ra làm Tri huyện Bình Khê 1909. Người làng đòi đi theo hầu, cụ nói: "Các anh về nhà lo làm ăn, tôi đi chuyến này chưa chắc đã làm quan. Vì quan trường là nô lệ giữa chốn nô lệ".

          Việc đầu tiên khi đến Bình Khê, là cụ cho thả những người tù chống sưu thuế do Pháp bắt giam. Thứ hai là kêu gọi nhân dân đoàn kết, hợp quần. Cụ không ăn lễ lộc của ai. Cụ khuyên không nên kiện cáo, chỉ hòa giải. Ngoài ra cụ thông sức cho các ông lang trong huyện đến sát hạch kiểm tra năng lực chuyên môn. Với các thầy thuốc kém, cụ khuyên kiếm cách khác làm ăn, làm thầy thuốc thế thì chỉ hại đồng bào...


Bác thăm nông dân HTX nông nghiệp ngoại thành - Hà Nội. (Ảnh tư liệu)


          Theo nhiều nguồn tư liệu tin cậy, trong thời gian cụ Nguyễn Sinh Sắc làm Tri huyện Bình Khê, Nguyễn Tất Thành từ Quy Nhơn lên vùng An Khê thăm và ở với cha gần 1 năm. Học tiếng Pháp với thầy giáo Phạm Văn Thọ, cha bác sĩ Phạm Ngọc Thạch, và thăm nơi khởi binh của anh em Nguyễn Huệ tìm hiểu, học tập tinh thần của nhà yêu nước, đại anh hùng của dân tộc ta. Tư tưởng thương dân, không chịu áp bức nô lệ của Nguyễn Huệ đã hun đúc tinh thần cách mạng của Nguyễn Tất Thành.

          Trong những ngày dạy học ở Phan Thiết, bác sĩ Nguyễn Kinh Chi, trước là học trò Trường Dục Thanh, nơi thầy Thành dạy học, có kể lại: Thầy giáo Thành dạy lớp 3, thường mặc áo bà ba vải, chân đi guốc... Thầy giáo Thành như nhập tâm, bao giờ cũng kể chuyện về Quang Trung, cái thời kỳ ngột ngạt ở Thăng Long của những ngày quân Thanh chiếm đóng, bên trong thì ầm ĩ chuyển mình trăn trở báo hiệu một cơn dông tố cực lớn. Lòng hận thù nung nấu cho nên khi xuất quân ra Bắc Hà, tư tưởng xuyên suốt của Nguyễn Huệ là quyết chiến đấu giải phóng Thăng Long, giải phóng đất nước: "Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn/ Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ". Cái khẩu khí trong lời tuyên cáo trước quân dân ta thuở ấy của Nguyễn Huệ, cũng như của Bác Hồ sau này "Đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào" vậy.

          Có thể nói, đất Tây Sơn- Bình Định đã in đậm trong ký ức Nguyễn Tất Thành, tạo bước ngoặt trong cuộc đời cách mạng của Nguyễn Tất Thành. Tư tưởng yêu dân, yêu nước của Nguyễn Huệ được Nguyễn Ái Quốc tiếp thu và nâng cao thành Chủ nghĩa yêu nước vô sản. Nhân dân Bình Định có quyền tự hào về sự hiện diện của Nguyễn Sinh Sắc, Nguyễn Tất Thành. Chắc chắn nơi này sẽ là điểm đến của khách thập phương, khi những di tích về Nguyễn Sinh Sắc, Nguyễn Sinh Cung- Nguyễn Tất Thành- Hồ Chí Minh được phục dựng...


Trích tham luận của nhà văn ĐOÀN MINH TUẤN

(Bài đăng trên báo SGGP)

Nguyễn Tất Thành với Bình Định

          Theo các tư liệu lịch sử thì trước khi xuống tàu đi tìm đường cứu nước, Nguyễn Tất Thành đã đến sinh sống và học tập tại Bình Định trong khoảng thời gian từ năm 1909 đến năm 1910  và tính đến nay sự kiện này vừa tròn 100 năm. Mới đây, Hội thảo "Nguyễn Tất Thành ở Bình Định" do Tỉnh ủy, UBND tỉnh Bình Định phối hợp với Bảo tàng Hồ Chí Minh, Viện Hồ Chí Minh,... tổ chức cũng đã xác định rằng thời gian Bác Hồ ở và học tập tại Bình Định đã có ảnh hưởng rất lớn đến hành trình tìm đường cứu nước và quá trình hình thành nên tư tưởng Hồ Chí Minh sau này.

          Đến Bình Định - Một hành trình đầy "toan tính"

          Theo những tài liệu mà nhà văn Sơn Tùng đã ghi lại từ lời kể của cụ Nguyễn Sinh Khiêm (anh trai Nguyễn Tất Thành) thì có 3 lần Nguyễn Tất Thành đến Bình Định.

           Lần thứ nhất vào năm 1905, khi cụ Nguyễn Sinh Sắc từ Huế dẫn 2 con là Nguyễn Sinh Cung và Nguyễn Sinh Khiêm vào làng Vinh Thạnh (xã Phước Lộc, huyện Tuy Phước, Bình Định) thăm cụ Đào Tấn, lúc cụ đang bị bọn gian thần và Khâm sứ Pháp vu cáo, buộc về hưu.

          Lần thứ 2, ba cha con cụ Nguyễn Sinh Sắc vào Bình Định là để đi viếng cụ Đào Tấn và sau đó có đi thăm gia đình thầy giáo Phạm Ngọc Thọ, đang dạy trường Pháp-Việt Quy Nhơn.

           Theo PGS,TS Phạm Hồng Chương, Viện trưởng Viện Hồ Chí Minh, việc để Nguyễn Tất Thành bỏ trường Quốc học Huế vào Quy Nhơn để học là cả một "quá trình đầy toan tính" của cụ Nguyễn Sinh Sắc. Vốn là người tôn trọng "thực học", ông Sắc muốn tìm cho con một cách học hiệu quả hơn chứ không phải là học cách để làm tay sai cho giặc và cái đích mà ông và Nguyễn Tất Thành hướng đến là sang Pháp, sang phương Tây để tìm đường cứu nước. Ngay từ trước, ông Sắc đã đặt vào vai con trai mình gánh nặng cứu nước và Quy Nhơn, nơi có một nền văn hoá Pháp học phát triển khi đó, chính là nơi bắt đầu để thực hiện ý định của mình. PGS, TS Phạm Hồng Chương cho rằng: "Huế- Bình Định chính là chặng đường đầu tiên trên lộ trình tìm đường cứu nước của Nguyễn Tất Thành trước khi bước vào chặng thứ 2 là Bình Định - Phan Thiết".

          Kết khúc Hội thảo "Nguyễn Tất Thành ở Bình Định", các nhà khoa học cũng đã đi đến thống nhất rằng Nguyễn Tất Thành đến Bình Định là kết quả chủ quan của cả một quá trình chuẩn bị về tư tưởng và hoạt động của chính Nguyễn Tất Thành và sự dìu dắt, giáo dục của ông Nguyễn Sinh Sắc. Đồng thời, các nhà khoa học cũng khẳng định, Nguyễn Tất Thành đến Bình Định cùng với ông Nguyễn Sinh Sắc vào tháng 5-2009 và rời Bình Định cùng thầy giáo Phạm Ngọc Thọ đi vào Bình Thuận khoảng tháng 8-1910.

          Bình Định với Nguyễn Tất Thành

          Có 3 sự kiện chính trong khoảng thời gian mà Nguyễn Tất Thành ở Bình Định được cho là có ảnh hưởng rất lớn đến cuộc đời hoạt động của Người là Nguyễn Tất Thành học tiếng Pháp tại nhà của nhà giáo Phạm Ngọc Thọ; Đến thăm cha là cụ Nguyễn Sinh Sắc tại Trường Đốc học An Nhơn (đang làm quan phúc khảo Trường thi Hương Bình Định) và Huyện đường Bình Khê (cụ Nguyễn Sinh Sắc làm Tri huyện Bình Khê); Cùng cha đến thăm gia đình cụ Đào Tấn. Theo G.S Vũ Khiêu, "Bác được đặt chân lên mãnh đất đã sinh ra một con người mà Bác vô cùng quý trọng: đó là danh nhân Đào Tấn, một vị đại thần trong triều Nguyễn, nhưng lại là một người có tấm lòng cháy bỏng vì tình yêu nước, yêu dân, một người đã mang tình cảm bao la và rộng lớn trong tâm hồn nghệ sỹ.... Tấm gương của Đào Tấn khiến Bác khi làm Chủ tịch nước đã có một thái độ hiểu biết, bao dung, phân biệt đối xử với một tầng lớp quan chức đã từng phục vụ dưới thời đế quốc và phong kiến..." (trích "Mối quan hệ hoàn hảo giữa địa linh và nhân kiệt").

          Trước mộ cụ Đào Tấn, ông Nguyễn Sinh Sắc cũng đã nói với 2 con "Các con hãy học tập tấm gương của cụ Thượng Đào mà rèn luyện chí lập thân. Cụ Thượng là người đã sống trọn ven theo câu châm ngôn của người xưa "Kỳ ấu giả duy phụ mẫu sở hữu chi thân, kỳ tráng giả duy quốc gia sở hữu chi thân, kỳ lão giả chi hậu thế sở hữu chi thân"  (lúc ta còn thơ ấu thì thuộc quyền cha mẹ, lúc ta lớn lên thuộc về đất nước, lúc về già lại phải dành cho lớp người sau là quan trọng nhất). Ấn tượng của cụ Đào Tấn và tuồng Bình Đinh cũng theo suốt quá trình hoạt động của Bác về sau, kể cả khi Người làm Chủ tịch nước.


          Theo GS Hoàng Chương (Giám đốc Trung tâm nguyên cứu bảo tồn và phát huy văn hoá dân tộc) trừ thời gian ở Nghệ An, Bác ở Huế dài nhất (9 năm), nơi ở lâu thứ 2 là Bình Định (hơn một năm) rồi mới tới Phan Thiết (4 tháng) trước khi người đến Bến Nhà Rồng sang Pháp tìm đường cứu nước. Chính những ngày ở Bình Định, sau sự biến Bình Khê, sự tác động của người cha yêu nước, Nguyễn Tất Thành đã đi đến lựa chọn có tính chất quyết định của cuộc đời mình, với vận mệnh của đất nước, của dân tộc: sang phương Tây tìm đường cứu nước. Tại Bình Định, trước lúc Nguyễn Tất Thành lên đường đi Phan Thiết đã nhận được một lời khuyên của ông Sắc: "Con phải tiếp tục đi xa. Dù có chuyện gì xảy đến với cha cũng đừng tìm cha. Nước mất hãy đi tìm nước, chớ tìm cha".



          Từ kết quả của Hội thảo "Nguyễn Tất Thành ở Bình Định", các nhà khoa học đã đưa ra đề nghị các cơ quan chức năng sớm có kế hoạch phát huy các giá trị di sản văn hóa vật thể và phi vật thể trong thời gian Nguyễn Tất Thành ở Bình Định như tôn tạo di tích gốc, cảnh quan Huyện đường Bình Khê, đề nghị tỉnh Bình Định lấy ngày 19-5 hàng năm làm ngày kỷ niệm Bác Hồ đến Bình Định, dựng cụm tượng đài Nguyễn Tất Thành chia tay cha thật hoành tráng, dựng một tấm bia đá lớn tại Quy Nhơn có khắc dòng chữ "nơi đây Nguyễn Tất Thành đã từng ở học tập" tại khu nhà cũ của thầy Phạm Ngọc Thọ"... Ngoài ra, các nhà khoa học cũng đề nghị nên tiếp tục đi sâu vào nghiên cứu vấn đề khoa học về thời gian Nguyễn Tất Thành ở Bình Định trên cả 2 khía cạnh: Nguyễn Tất Thành với Bình Định và Bình Định với Nguyễn Tất Thành.


Xin lỗi bấy nhiêu là đủ?

Quảng Nam: Mù loà, bại liệt vì chịu án oan 143 ngày
(Theo Hoàng Anh VNN)

Hơn 143 ngày bị bắt tạm giam oan khiến bị bại liệt, qua 5 phiên xét xử, cùng hành trình 650 ngày chống nạng đi gõ cửa các cơ quan công quyền để tìm công lý, sáng 24/8, công dân Trần Minh Hoà chính thức được Viện KSND TP. Hội An xin lỗi.

Tại phường Cẩm An, TP. Hội An, trước sự chứng kiến của chính quyền địa phương và hàng trăm người dân, ông Phạm Đình Sự, Viện trưởng Viện KSND TP.Hội An đã chính thức xin lỗi công khai anh Trần Minh Hoà (SN 1984), trú tại tổ 4, khối Tân Thịnh, phường Cẩm An, TP. Hội An bị bắt giam oan sai 143 ngày vì tội "chống người thi hành công vụ".

Trần Minh Hoà được tuyên vô tội và trả tự do ngay tại toà

Ngày 4/9/2007, công dân Trần Minh Hoà bị cơ quan cảnh sát điều tra Công an TP.Hội An bắt và Viện KSND TP. Hội An phê chuẩn lệnh bắt tạm giam 143 ngày vì can tội "Chống người thi hành công vụ".

Trong quá trình tạm giam, Trần Minh Hoà bị bệnh, nhưng không được kịp thời cứu chữa nên đã bị bại liệt và mù mắt.

Qua quá trình xét xử, ngày 18/6/2008, Toà phúc thẩm TAND tỉnh Quảng Nam tuyên Hoà không phạm tội, trả tự do và phục hồi danh dự.

Ngay sau đó Viện KSND kháng nghị bản án. Tuy nhiên, vẫn không có chứng cứ để buộc tội.

Theo hồ sơ vụ án, vào sáng ngày 3/9/2007, Trần Minh Hoà đến UBND phường Cẩm An để xin phép xây dựng nhà vệ sinh trên phần đất do ông bà nội thừa kế để lại nhưng phường không làm việc. Quá bức xúc về điều kiện khu vệ sinh của cả gia đình, Trần Minh Hoà quyết định kêu thợ đến xây dựng.

Đến khoảng 10 giờ 45 phút cùng ngày, các cơ quan chức năng của phường Cẩm An cùng UBND Hội An đã đưa người đến nhà Hoà để lập biên bản xây dựng trái phép. Trong khi chưa lập biên bản thì một số người trong đoàn công tác thi nhau đập phá nhà đang xây dựng.

Bức xúc trước việc nhà mình bị vô cớ đập phá của một số cán bộ thi hành công vụ, Hoà đã vác dao rượt đuổi những người đập phá để bảo vệ tài sản của mình.

Ngay sau đó, cơ quan điều tra Công an Hội An khởi tố vụ án, khởi tố bị can và ra lệnh bắt tạm giam Hoà 143 ngày về tội "Chống người thi hành công vụ".

Công dân Trần Minh Hoà (áo đen) được người nhà dìu đến để nghe công khai xin lỗi

Trong buổi gặp mặt để chính thức xin lỗi công dân Trần Minh Hoà vào sáng ngày 24/8, Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân TP. Hội An Phạm Đình Sự khẳng định: "Viện KSND TP.Hội An chính thức xin lỗi công khai công dân Trần Minh Hoà, vì đã phê chuẩn lệnh bắt tạm giam oan sai công dân. Viện Kiểm sát đã và đang hoàn tất các thủ tục cần thiết để khôi phục và đền bù thiệt hại về vật chất và tinh thần khi công dân Trần Minh Hoà có đơn yêu cầu..."

Ngay sau khi được tuyên vô tội, Trần Minh Hoà tiếp tục điều trị tại Bệnh viện Đa khoa TP. Đà Nẵng hơn 1 năm nay.

Theo anh Trần Minh Hoà, sau khi được công khai xin lỗi, sẽ làm đơn gửi các cơ quan chức năng đòi bồi thường thiệt hại về tinh thần và vật chất do bị bắt giam oan sai.

Riêng thiệt hại về vật chất do bị ngồi tù oan, chỉ tính riêng trang trại của anh đã bị thiệt hại hơn 700 triệu đồng.

"Hiện chưa thể thống kê được thiệt hại về vật chất cũng như tinh thần. Bởi hiện nay bản thân tôi đang tiếp tục điều trị tại bệnh viện căn bệnh bại liệt và bị mù mắt do những ngày ngồi tù oan...", anh Trần Minh Hoà cho biết.

Đây là vụ bắt giam oan sai công dân, lần đầu tiên tại Quảng Nam từ trước đến nay được các cơ quan tiến hành tố tụng công khai xin lỗi.

(Bài đăng trên báo Pháp luật thành phố HCM Online)



  
Làm sai, xin lỗi. Chẳng chết ai!
   Làm sai thì xin lỗi! Đúng thôi và ai cũng hoan nghênh cả. Những nghĩ lại vẫn thấy xót cho anh Trần Minh Hòa quá. Một con người đang khỏe mạnh bỗng dựng bị tạm giam oan và trở nên mù loà, bại liệt. Bây giờ dẫu xin lỗi ngàn lời, đền bù bạc tỷ thì liệu ánh sáng có trở lại với anh Hòa hay tương lai là những ngày tăm tối và hàng trăm thứ thua thiệt do đôi mắt mù lòa và đôi chân bại liệt kia gây nên. 
   Dẫu là sự cố ngoài ý muốn nhưng bây giờ trách nhiệm là của ai đây. Viện kiểm sát nhân dân thành phố Hội An? Là một cơ quan nhà nước mà sai thì phải  chịu trách nhiệm là đương nhiên. Nhưng đây là những cái sai của những con người cụ thể, những cá nhân được nhà nước trả lương để thi hành công vụ nhưng khi làm sai thì nhà nước phải bồi thường liệu có thỏa đáng không đây?  Nhân dân đóng góp tiền cho nhà nước, nhà nước nuôi cán bộ để bảo vệ nhân dân. Nghĩ đi nghĩ lại tự nhiên thấy cán bộ làm sai, nhân dân chịu thiệt, lại lấy tiền của dân của nước để bồi thường! Trách nhiệm của cái anh phê chuẩn sai dẫn đến công dân thì bị tổn hại vật chất, tinh thần, nhà nước thì bị thiệt hại tiền bạc lại chẳng thấy ai nhắc đến. 
   Chuyện "một số người trong đoàn công tác phường Cẩm An thi nhau đập phá nhà đang xây dựng" của anh Hòa khi chưa lập biển bản giống hệt xã hội đen không biết xửa lý như thế nào rồi? (Tôi tư vấn cho các anh này luôn nhé. Khỏi chờ ai xử lý cả. Hãy công khai trên các phương tiện đại chúng xin lỗi và chấp nhận đền bù. Rồi lấy tiền của cơ quan mình ra đền cho người ta. Người làm sai được tiếng là công minh. sòng phẳng lại chẳng mất một
cái gì!)  


Thành “con” và cú vào bóng để đời!

          Bước vào lớp, cái mặt hắn cúi gằm xuống đất nhưng mỗi khi gặp ai thì cũng cái kia nhưng lại nghích nghích lên trời. Nói chuyện với người không vừa ý, cái cổ hắn dài ra, há cái miệng to ra, rống cái giọng lên và cãi lại cho bằng được. Cái thằng Phạm Tiến Thành ấy, mọi người bảo hắn khinh người. Nhưng đời hắn toàn ban phước cho phụ nữ, chỉ cần hắn tỏ tình với em nào thì y như chang rằng, chưa đầy nữa năm sau em có chồng!

          Ấn tượng đầu tiên của thằng Thành với mọi người trong lớp là ít nói. Hắn ngồi bàn cuối lớp, mà bọn con gái ngồi ở bàn trên (cái bàn tự xưng là "bàn có 5 chỗ ngồi") bảo không biết làm sao "cạy" cái miệng hắn ra được. Thế đã đành, mỗi khi rủ hắn đi chơi (ngoài giờ học) bất kể là đêm hay ngày thì cũng phải xin phép má nó. Vì trùng tên với một đàn anh trong Khoa Văn, nên nó được gọi là Thành "con" vì nó nhỏ nhỏ tuổi hơn hay đứa nào xuyên xỏ nó cái tính "hiếu thảo" với mẹ cũng nên.




         
1- Trận bóng làm nên ... cuộc đời!

           

          Nhưng rồi trời cho không được mấy, vận mệnh nó thay đổi chỉ trong một trận đá bóng! Vào buổi học thể dục thứ 4 hay thứ 5 gì của bọn con trai trong lớp, thằng chết tiệt nào bày ra cái trò đá bóng với các anh năm 2. Đá thì phải đủ 11 người mà trong lớp nó chỉ có 10 thằng đang đứng trên sân. Thấy Thành "con" đang tung tăng bên ngoài, một đứa trên sân bảo nó vào đá hậu vệ phải. Mà đời nó thì ngoài sách vở, biết quái gì đến đá bóng, "làm chi mà cả bầy những 22 thằng giành nhau trái bóng như trong ti- vi cho mệt". Khổ! Xung quanh chỗ nó đang đứng toàn chị em trong lớp đi cổ vũ. Thằng Thành miễn cưỡng nhận lời. Ứ. Mà cái trò tranh giành kia cũng được lắm chị em mê muội ấy chứ. Hắn nhớ khi cái làng Xuân Thiều có đá bóng, trận đấu vừa kết khúc, nhiều chị em ôm lấy ôm để cái thằng con bà Tư mà hôn, mà hít vì nó "đá giỏi".... Bỗng chốc thằng Thành nghĩ, làm anh hùng thì có khó gì, miễn là người ta có cơ hội cộng với cố gắng một chút là làm được thôi! Rồi nó lại thấy thích thú với cái trò chơi mới mẻ này. Trận đấu diễn ra chưa đầy mười phút thì cơ hội làm người hùng cũng đến với Thành "con". Bên đối thủ đang có một anh chàng rê dắt bóng về chỗ cu cậu đang đứng tránh nắng từ đầu trận đến giờ. Hắn không biết hậu vệ thì phải làm gì, miễn là không cho thằng kia qua mặt nó là được, rồi mấy đứa con gái ngoài kia sẽ tung hô tên nó... Thằng Thành hít thở một hơi thật sâu, lấy hết sức lực mà cha mẹ nó bồi cho hơn 18 năm qua, lao về phía đối phương. Một cú va chạm như trời giáng, Thành con ngã lăn quay ra sân... Thấy pha bóng đã xong lâu rồi mà thằng Thành vẫn chưa chịu ngồi dây, một đứa đứng gần đó chạy lại và hô to lên. Cả bọn hè nhau đưa Thành con vào bệnh viện. Mỗi ngày anh em trong lớp phải cắt cử ra 1 cặp trai, gái đến bệnh viện săn sóc nó.

           Hôm đến phiên tôi được vào hầu chuyện thì lãoThành đã khoẻ hẳn, khoẻ lắm rồi, khoẻ hơn hồi trước khi té ngã kia. Hắn cười liên tục, nói liên tục (trời có mắt cho mày vụ này đó nghe Thành), nói chuyện vui đến không thể tưởng tượng được. Nhân lúc bệnh viện vắng người, tôi còn được hắn mời đi cái thang gì mà nó nhốt người trong cái thùng vuông vuông rồi tự nhiên cánh cửa đóng lại. Chỉ cần thằng Thành mà ấn nút gì 1,2,3 trên tường một cái là người tôi nhẹ tênh, bay bỗng. Nó làm như thế vài ba bận rồi mới thôi. Thấy tôi cười cười, lão Thành thâm ý rằng tôi khoái cái trò lên xuống này nên hắn lại rủ tôi mấy lần nữa. Nghĩ tôi "nhà quê" nên từ chối vì ngại, Thành "con" cầm lấy tay kéo đi cho bằng được. Khổ cho các cô y tá, đứng bên ngoài chờ lâu quá nên khi hai thằng vừa đến đã được mời ra khỏi thang và từ đó cái thang máy kia bị cắt điện luôn mấy ngày.

          2- "Mi thích con Trâm".... "Thì mi cũng thích con Trâm"!

          Thằng Thành đi học trở lại, hai bàn cuối lớp rộn lên vì tiếng cười, tiếng nói của nó. Nhưng từ đó hắn hay tự cười tình với mình. Cả khi đang học, nghĩ ra hay nhớ điều gì hắn cũng cười một mình. Trong những ngày hắn bệnh, ngoài mấy đứa ngồi gần hắn hay xuống thăm còn có cả bí thư lớp tên Bích Trâm cũng rất quan tâm chuyện này. Mà cô này, mới vào học được mấy bữa thì lắm anh tăm tia. Số là cô Trâm kia có cái miệng nhạnh nhẹn, ăn nói cũng có duyên, lại thêm hai bím tóc dài dài,... nên ngay từ tuần đầu tiên đi học thằng lớp phó kỷ luật (Văn Điện) rủ thằng lớp phó học tập (Văn Chương) đến nhà chơi liên tục. Rồi hai thằng này lại tránh mặt nhau để đến nhà nàng thì cũng gặp mặt nhau!...Bây giờ Thành "con" cũng thích đến nhà cô bí thư kia. Mà trời sao lại trêu ngươi, ba thằng kia lại ngồi chung một bàn mới chết người. Thế là chuyện bắt đầu nảy sinh, thằng này tố thằng kia rằng "mày yêu em", thằng kia cũng tố lại tương tự thế. Lình xình đâu 3 hay 4 hôm thì có chuyện. Giờ chuyển tiết, Thành "con" và Chương cùng đứng ở lan can. Thằng Chương lên tiếng trước:

          - Hôm qua mi đến nhà cô của mi rồi đến luôn nhà con Trâm phải không?

          - Sao mi biết? Tau đến thì kệ tau chớ mắc mơ chi mi!- Thằng Thành trả lời với cái mặt hằm hằm.

          - Cái ông nội ni. Thì tau hỏi rứa không được hả ông. Mi thích con Trâm rồi phải không?

          - Thì mi cũng thích con Trâm chớ mô nữa.

          - Mi thích con Trâm.

          - Mi cũng thích con Trâm.

          ....

          Hai câu đó được hai thằng si tinh này đẩy qua đẩy lại liên tục trước lan can, bọn con trai trong lớp được phen cười tức tử. Lão Thuyết già thấy buồn cười không chịu được cũng xông vào quát tháo:

          - Đ.M. Hai thằng bay cùng thích chứ phải một đứa đâu mà đẩy qua đẩy lại như hai thằng con nít. Bọn mày cãi đi, con kia (thằng Thuyết chỉ vào chỗ Bích Trâm- Văn Điện) đang ngồi nói chuyện với người yêu của nó kìa. Tau đấm cho mỗi cậu một cái là tiêu luôn chừ.

          Sau câu nói của thằng giặc già kia, người ta thấy hai con "thỏ đế" lẳng lặng vào chỗ ngồi. Gần cả tháng sau mới bắt đầu nói chuyện lại với nhau. Mà khổ, em Bí thư đâu có thái độ gì đặc biệt đến 2 cái thằng lớ ngớ đó, riêng với Lớp phó kỷ luật thì hơi khang khác một chút. Nhưng rồi sau đó cũng chẳng có chàng nào đủ bản lĩnh để làm một cú "dứt điểm", Bì thư bắt đầu quay lại với tình xưa ở quê nhà.

         

   
3-  Chạm mặt sỹ quan "hải quân... ra quân"

          Gần đến hết học kỳ 1 năm nhất, bỗng xuất hiện 1 hay 2 em là lạ tự dưng vào trong lớp ngồi. Hai em này không phải để tử lưu ban mà là bạn của con Như, một thành viên trong lớp. Nhưng dần dần người ta thấy thằng Thành "con" chở em kia nhiều hơn. Thì ra, nhờ té ngã trong trận bóng, Thành "con" được Như dẫn bạn đến thăm. Không hiểu thế nào, thằng Thành và em Phương (tên cô bạn kia) kết thành một cặp. Hai đứa chúng yêu nhau như chưa bao giờ yêu (cũng có thể), yêu nhanh đến độ bình minh cũng không kịp mọc để cho chúng yêu nhau mà. Có chuyện gì đi chơi là mờ mờ sáng đã thấy chúng chuẩn bị rồi (tôi cũng được bọn chúng cho đi theo mấy bữa nhưng không tài nào học được cái tính yêu nhanh như thế được). Hai bên gia đình vốn là chỗ quen biết nên cũng chấp nhận cho chúng tha hồ mà yêu nhau. Để xem mặt mũi thằng "rể" tương lai thế nào, gia đình nhà em Phương (cả nhà cha, chú, bác, cô...) tổ chức một buổi du dịch tại bãi biển Thuận Tình (tôi chỉ nghe kể chứ chưa biết nó ở chỗ nào). Ông chú của em Phương (bạn với ba thằng Thành) nói với nó:

          - Thuận qua, thuận lại rồi mới qua Thuận Tình đó nghe con. Thấy hai đứa bây thân với nhau thì chú cũng mừng. Ai chớ anh Sáu (ba thằng Thành) với chú thì thân lắm. Hai đứa cố gắng học xong rồi báo tin chú mừng!

           Ông chú nói vừa dứt, Thành "con" và em Phương cầm tay nhau cười hạnh phúc rồi dắt nhau đi dạo....Nhưng một thời gian sau, không thấy em Phương xuất hiện trong lớp nữa. Có lần tôi hỏi thằng Thành về chuyện đó, nó quát vào mặt tôi như người ta hắt ca nước vào mặt một kẻ vừa làm điều gì đó rất tồi, rằng: " Tao có gì với con đó mà mày hỏi. Đi mà hỏi nó. Không liên quan gì đến tao". Tôi bắt đầu bực mình và quyết đi "điều tra" nguyên nhân. Thì ra hắn và em chia tau nhau nhưng nguyên nhân thì chỉ có bọn chúng mới biết được. Nhưng một thằng hay chơi với hai đưa bảo: "Có yêu đương gì đâu mà chia tay. Hai đứa chúng nó thích nhau, bày chuyện để đi chơi với nhau. Nhưng mỗi lần chỉ còn có 2 người, Thành "con" nó có biết gì, nói tung ta lung tung rồi về. Em kia nghi ngờ thái độ "không biết làm ăn" của nó. Sau vài lần hối thúc, gợi ý,... bất thành, em nói lời chia tay. Mà thằng ngu bạn mày thì nó không hiểu vấn đề nên ngơ ngác vậy chớ gì". Tôi lờ mờ hiểu ra vấn đề. Mấy tháng sau khi "chia tay", em kia ra trường làm việc tại trạm y tế phường. Em yêu một anh sỹ quan hải quân. Nhưng gặp phải em kia có "giống ngắn ngày" (chưa đủ 9 tháng 10 thì là giống ngắn ngày) nên phải cuới gấp. Cưới xong, chàng sỹ quan cũng ...ra quân! Thằng Thành thất tình, được dịp gỡ đòn: "Người yêu tau lấy chồng sỹ quan hải quân... được ra quân. Chắc được súng to!"

          Chỉ cần té ngã một cái là thằng Thành đổi đời, đổi tính. Ít nói thành nói nhiều. Rồi lại trãi qua 2 mối tính chóng vánh chưa đầy một năm học. Đây là 2 chuyện tình dỡ nhất mà tôi từng kể những ngẫm ra cũng có cái hay, nhất là thằng bạn kia giải thích nguyên nhân thất bại trong yêu đương của thằng Thành "con" (bài học đó mấy ông nhé). Sau hai mối tính này, thằng Thành đã biết uống rượu và chơi thân với tôi nhiều hơn. Nhưng hậu quả đó vẫn chưa ăn nhằm gì cả, lớn nhất là nó bắt đầu thích "bắn máy bay bà già". Từ đó, dẫn đến một cuộc tình đơn phương với đàn chị có 1 không 2 trong lớp 012VG01 và trở nên nổi tiếng vì chuyện này.

          Kỳ sau: Thành "con" bắn máy bay bà già


Thầy bị nó lừa rồi. Tôi làm gì có vợ 2!

2.Ai là người yêu của Thuyết già?


   Nếu ai mà có hỏi TÔI- thằng bạn thân nhất của nó, đồng minh thân cận như cái thằng It-xa-ra -en thân với thằng Hoa Kỳ-  rằng: Thằng Thuyết lớp mình yêu con nào? Thưa với các bạn rằng: Tôi có thể làm đề tài nghiên cứu khoa học dài cả trăm trang vì chuyện này, nhưng xin lượt qua nhưng chỗ vụn vặt, chỉ kể một trường hợp mà nó thừa nhận là "nỗi đau đầu đời của nó".

Sau cái lần thằng Thuyết già thừa nhận là đã nói dối chuyện  "nó đã có vợ" hôm đó, tôi đã nắm được cái "thóp" là nó đang để mắt đến một em nào trong lớp rồi nên tìm mọi cách để khai thác thông tin. Cơ hội đến với tôi không lâu sau đó khi anh em rủ nhau đến phòng trọ thằng Vương nhậu bữa đầu năm. Khi nhậu đến say bí tỉ, mấy thằng  ngồi kể qua rồi kể lại chuyện em này, em khác, thằng Thuyết già làm cho tôi một phép đố thế này:

- Em mà tao thích thì cũng ở Đà Nẵng đây chứ chẳng đâu xa. Mỗi ngày em đạp xe đi học, tao đi theo theo sau hoài mà em không biết. Chiều nào tao cũng lo ra sớm để kịp đạp theo em?

- Con khỉ mày ấy. Lớp thì ba, bốn em ở Đà Nẵng đạp xe lên đây học, mày nói thế thì thằng nào mà biết. Chuyện của mày mà đem đi đánh đố anh em à?

- Em mặc áo dài tím. Nhà em ở đường Duy Tân- Nó nói đầy vẻ tự hào.Tôi biết ngay là nó đang nói đến ai nhưng lại muốn nó phải tự khai ra để hôm sau không còn chối cãi với ai được nên  càng ngờ nghệch hơn nữa:

- Ê mày! Trong lớp con Thanh, con Thuỷ, con Thuận, con Trang,... đều mặc áo tím cả. Đừng nói là thích cả đám đó nghe ông. Anh em bọn tao ở quê ra thì làm gì biết đường thành phố mà mày đánh đố thế?

- Mày! Thế mới đố chứ. Mày đoán thử một tên xem nào.

- Không. Tao không đoán. Tao biết mày không dám thích em nào nhưng dựng chuyện "nổ" với anh em.

Sau câu nói của tôi, thằng Thuyết già giãy nảy lên. Nó không chịu thua:

- Trong lớp, tao chỉ cần nhìn ngang 90 độ thì thấy em à. Mày không thấy tao ngồi học không quay lên bảng mà ngồi dựa lưng vào tường (bên hông trái thằng Thuyết), chống tay lên cằm để nhìn em à. Em tên....

- Biết r..ồ...i. Em của mày nói giọng bắc (Thanh Hoá), có bố làm bộ đội. Ông ta đặt tên con gái là để tưởng nhớ một trận đánh tại huyện Hương Thuỷ ngoài Huế đúng không. Em của mày nóng tính lắm đó. Em cũng có người yêu là bộ đội, súng rất to. Mày liệu cái thần hồn...- Một thằng trong đám nhậu (quên mất cái thằng nào rồi hè) lên tiếng chưa kịp dứt lời thì cả bọn lăn ra cười hô..hố...Thằng Thuyết già quê độ nên cũng cười, hắn chỉa nắm đấm vào thằng vừa bêu mình rồi lại nói: "Đ.M mày, không biết thì đừng có lên tiếng" và hô cả bọn uống rượu tiếp...

Chuyện với em này không đến đâu cả nhưng vẫn ám ảnh nó suốt 3 năm học. Bây giờ em đã có chồng. Hôm cả bọn đi đám cưới Ngọc Nguyên, sau gần 6 năm xa cách, Thuyết già có gặp lại em nhưng hắn vẫn cứ lóng ngóng. Không biết em đã hiểu ra vấn đề của thằng Thuyết chưa hay thấy hắn nhìn mình dữ quá nên cũng thèn thẹn.

Bây giờ em đã hiểu được tấm lòng của mày rồi Thuyết ơi! Nhưng em đã có chồng con, mày hãy chờ thêm vài kiếp sau đi. He..he...Với cái thằng giặc già này, yêu một em thế vẫn là chưa đủ, sau này trong lớp còn đồn ầm lên rằng nó và em "mắt lồi", em thanh thanh, em mây mùa thu,... yêu nhau. Trong lớp cũng khối người tin là có thật. Nhưng tất cả đều xuất phát từ cái miệng "trạng" của nó mà ra, chỉ tội là "đối phương" phải ngại ngùng khi tiếp xúc với nó.

Rồi một ngày gần kết khúc năm học cuối cùng, thằng Thuyết già dẫn lên nhà tôi một em. Hắn tự tin giới thiệu "đây là em con ông bác của tao. Mày thích không, tao làm mối cho". Nói xong, hắn và em phá lên cười đầy hạnh. Bây giờ em này là vợ hắn, đã có với nhau một thằng con trai như mơ ước thời sinh viên. Nhưng trong những câu chuyện bù khú với nhau lúc nhậu nhẹt, cái miệng ‘ba hoa chích choè" của thằng Thuyết già vẫn không thiếu hình bóng hình các em nói trên. Trong đầu óc hắn, các em kia ngày càng đẹp và ngày càng có những chuyện li kì mà chỉ có hắn và các em mới biết. Nhưng kết khúc những buổi nhậu mà tôi chở hắn đi, bao giờ hắn cũng gọi điện cho vợ đến chở về. Và không bao giờ em tỏ ra khó chịu về chuyện này (ít ra là trước mặt tôi).

3."Thầy bị nó lừa rồi. Tôi làm gì có vợ 2!"

Ra trường, 2 thằng cùng thất nghiệp nên bị "viêm màng túi" dữ quá chẳng mấy khi có dịp bù khú rượu chè với nhau. Bỗng một hôm, Thuyết già điện cho tôi bảo rằng, ngày Y tháng X Âm lịch nó đi hỏi vợ và mời tôi đến chia vui. Chưa kịp đến ngày ăn hỏi nó, tôi đã rủ Bí thư lớp Nguyễn Quốc Vũ đến xem cái  thằng già đó thế nào mà đi hỏi vợ. Chơi với nhau lâu ngày thế nhưng chỉ nghe nó nói nhà nó ở 599 Trần Cao Vân chứ có đến lần nào đâu. Tôi và Quốc Vũ đến địa chỉ đó thì có những 3 cái quán ki-ốt nhỏ cùng ghi số 599. Hai thằng chọn quán người già nhất ở giữa để hỏi và đó chính là mẹ hắn. Biết là học lớp với thằng Thuyết, bà mời nhiệt tình quá nên hai thằng ngồi xuống ghế, ăn 2 ổ bánh mì nghe bà tâm sự:

- Thằng Bé Em (tên ở nhà của nó) cái số nó khổ. Ra trường không kiếm được việc làm. Vừa mới xin được cái ghế cán bộ văn hoá của phường Hà Khê thì nhà vợ nó bắt cưới vì "chuyện không thể chờ được nữa". Cái thằng đó già tuổi rồi mà tính như tính con nít ấy con ơi. Bác mệt cho hắn ấy.

Gì chứ thằng bạn già ấy thì tôi biết tính nó quá rồi. Thời đi học chúng tôi còn rủ nhau hô to lên giữa lớp rằng "Thuyết già mà già không đều. Mặt già tính con nít" để cảnh cáo nó. Vừa ngang bướng, vừa ẩu nên vào làm cán bộ phường thì ai mà chịu nổi. Mà làm ở đó, nó chỉ cần "Trạng' vài lần thì lãnh đủ với người ta chứ chẳng chơi. Theo sự chỉ dẫn của bà mẹ, chúng tôi hỏi đến cả chục lần nữa mới tìm được nhà hắn ở tại phường Xuân Hà. Lại cà phê và cái miệng hắn vẫn vậy, vẫn tiềm tàng nhiều tai hoạ cho nó về sau. Buổi cơm trưa với gia đình, tôi khuyên nó đừng "trạng" nữa để làm ăn mà lo cho vợ, con. Nó cũng ậm ừ, nhưng ba thằng Thuyết lại lên tiếng:

- Các con biết tính nó rồi đó. Bác khuyên hoài cũng có chịu nghe. Thời học phổ thông nó đã lừa cả thầy chủ nhiệm rồi mà. Cái thằng bán trời không văn tự đó không biết làm sao mà sửa đổi đây.

Nói xong, ông lại kể một câu chuyện động trời về cái thằng Thuyết già. Năm học lớp 10, ông đi họp phụ huynh thì bị thầy chủ nhiệm giữ lại nói chuyện riêng. Chỉ còn 2 người thầy giáo liền nói:

- Anh à. Tôi không trách gì chuyện anh có vợ bé, bỏ vợ lớn nhưng tôi nghĩ anh nên quan tâm đến Thuyết nhiều hơn. Em đó là một học sinh có cá tính trong lớp đó.

Bà thằng Thuyết tưởng thầy giáo nhầm nên mới nói lại với thầy:

- Thầy nhầm rồi. Con tôi tên Trần Văn Thuyết và tôi làm gì có vợ bé.

- Trong lớp chỉ có một em tên Thuyết thì sao tôi nhầm được và chính em ấy đã nói với tôi rằng anh đã có vợ bé mà.

Ba thằng Thuyết chết đứng cả người. Thì ra, tiền bố mẹ cho để nộp học, cu cậu đã tiêu sạch và chẳng đóng lấy một xu. Khi nhà trường đòi tiền, lão đành "khai thật" với thầy chủ nhiệm rằng bố mình đã có vợ bé, bỏ bê mẹ con hắn sống cực khổ nên không có tiền. Khỏi phải nói, thầy và bố nó giận thế nào và trưa hôm đi họp phụ huynh về, thằng Thuyết đã bị ...

Cũng vì cái tính "Trạng" mà hắn phải rời cái ghế cán bộ phường sau đó không lâu. Thất nghiệp gần 2 năm, Thuyết già lại xin được một chỗ tại Ban tôn giáo cấp thành phố mà hắn đang sống và vẫn đang yên vị tại đó. Hôm tôi chuẩn bị post cái bài "bêu xấu hắn" lên mạng thì lại nhận điện thoại từ một số là lạ. Bấm máy và nghe: Trọng à. Thuyết đây. Khoẻ không mày?... Tao đang bỏ móng xây nhà mày ạ, gọi điện báo cho mày mừng thế thôi. Khi nào về Đà Nẵng "hú" một tiếng nghe... 
   Vậy là hắn vẫn nhớ đến tôi mỗi khi có chuyện vui.

Thuyết à, tao mừng cho mày! Vợ con, việc làm, nhà cửa như thế là ổn rồi. Nhưng mày phải giảm "trạng" đi nếu không thì sẽ gặp "hoạ" đó. Không đùa mãi chuyện đó được đâu.

 


1 2 3 4 5  Sau»